Chương 89
Bùi Tây Tình nghe mà ngẩn người. Không phải chứ, mạt thế này đúng là toàn biến thái à? Bị thây ma kích thích đến điên rồi chắc?
"Vậy sao vẫn chưa thỏa mãn?"
Sống sót, được căn cứ bảo vệ, sao còn phải làm mấy chuyện đó?
"Vì lòng tham và dục vọng."
Một khi ổn định, mạng sống được đảm bảo, con người lại không cam lòng bắt đầu nảy sinh thú vui mới mưu cầu sự mới lạ trong mạt thế.
"Em có thể đoán được phần nào."
Cô nói:
"Em thấy mấy con thây ma ngoài đường rồi."
"Ừm, mấy thứ đó từ ba bốn năm trước rồi."
Anh chạm nhẹ vào má cô:
"Dạo này anh bận thật. Tưởng đến căn cứ có thể ở bên em nhiều hơn, ai ngờ Farallon có quá nhiều việc phải lo, mà anh bắt buộc phải đích thân xử lý."
"Em biết rồi, không sao đâu..."
Cô cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Vừa sợ vừa mong chờ, có chút hụt hẫng. Ngoài miệng chối đây đẩy nhưng trong lòng thì trái ngược chính là cô bây giờ.
Người đàn ông dường như đoán được suy nghĩ của cô:
"Sao trông em như đang hụt hẫng vậy?"
"Không có!"
"Cơ thể em rất đặc biệt."
Anh nói:
"Nếu quá vội vàng, không biết có khiến em mất đi đặc tính hiếm có hiện tại không."
Bùi Tây Tình hỏi:
"Anh sợ em mất khả năng này sao?"
"Biết đâu được? Có khi vì trong người em có thứ của anh nên biến thành người, hoặc anh thành thây ma."
Bùi Tây Tình sững người, đẩy anh ra:
"Anh... đừng nói nữa."
Anh cười nhẹ, đeo lại kính:
"Nhưng chắc cũng chẳng phải chờ lâu đâu."
"Hả?"
"Anh thì không sao, chỉ sợ có người vì thế mà khóc."
"..."Bùi Tây Tình trừng mắt nhìn anh.
Anh chỉ liếc một cái rồi lại đè lên:
"Còn chút thời gian."
...
Không thể làm nhưng anh có cả đống cách khiến cô khóc dở mếu dở.
Bùi Tây Tình mệt rã rời, cuối cùng bị anh bế về phòng nhét vào chăn lúc nào cũng không biết, đầu óc chỉ còn một suy nghĩ đàn ông không thể tùy tiện trêu vào, đặc biệt là Đoạn Kiêu Lâm.
Anh chỉ ở lại đến hơn ba giờ rồi quay về.
Ngủ một mạch đến sáng, bên ngoài còi báo động vang lên inh ỏi, cô mơ mơ màng màng tỉnh dậy, vừa ngồi dậy đã chú ý thấy vết hằn nhạt màu trên cổ tay.
Cô cũng không biết tối qua bị tháo ra từ lúc nào.
Bùi Tây Tình nhớ lại chuyện xảy ra tối qua, cảm giác như cả người sắp bốc cháy.
Tạm gác những chuyện này sang một bên, nếu chỗ này thật sự tăm tối và đáng sợ như thế, cô cũng chẳng có tâm trạng gì, chỉ muốn tìm cách thoát thân. Còn một điều nữa, hình xăm mới trên người cô... Nếu cô với Đoạn Kiêu Lâm làm chuyện đó, lỡ có gì xảy ra với cơ thể thì sao? Virus có lây không?
Cần phải cân nhắc.
Cô lồm cồm bò dậy, bụng đói meo lục lọi khắp phòng kiếm gì ăn tiếc là nơi này vốn không có người ở lâu dài, chẳng có đồ ăn nào cả.
Tối qua buồn ngủ quá cô cũng chẳng buồn ăn, giờ thì đói muốn xỉu luôn.
Còn đang loay hoay chưa tìm được gì, ngoài cửa vang lên tiếng gõ.
Long Nghiên mang theo một hộp cơm bước vào:
"A, tỉnh rồi à? Sáng nay chị có ghé qua một lần, gõ cửa mãi không ai trả lời, đoán ngay là em vẫn đang ngủ. Chị vừa bận xong, đúng lúc Lăng Lãng đi ăn, anh Đoạn cũng ở đó, nên nhờ anh ấy lấy giúp em một phần."
"Cảm ơn chị Long Nghiên, yêu chị quá! Chị nhớ cảm ơn giúp em cả Lăng Lãng nữa nha."
"Không có gì. Bọn chị bận nhiều việc lắm. Cái này cho em."
Chị ấy đưa cho cô một chiếc thẻ: "Đây là thẻ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền