ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 96

Bình thường anh không như vậy. Anh luôn tạo cảm giác xa cách, như một cái máy vô cảm chỉ biết xử lý công việc.

Bùi Tây Tình nhìn anh một lúc lâu, đến khi ngửi thấy mùi thức ăn mới sực tỉnh chủ động tiến lại gần.

Đói quá rồi, cô vừa định trổ tài thì dao đã rơi vào tay người đàn ông. Ngón tay thon dài của anh giữ lấy rau đã rửa sạch, kỹ thuật cắt rau cực kỳ thành thạo, chớp mắt đã thái xong.

Phân loại, xào nấu, bày biện, đâu vào đấy. Giống như con người anh vậy, chỉnh chu, hiệu quả cao.

Ánh đèn vàng ấm áp trong bếp khiến đường nét lạnh lùng trên mặt anh dịu đi nhiều, mọi cảm xúc đều giấu trong đáy mắt. Anh cúi đầu chuyên chú, khiến Bùi Tây Tình khó diễn tả nổi cảm giác ấy. Tóm lại là tim cô đập thình thịch không ngừng.

Đoạn Kiêu Lâm đang cẩn thận thái nguyên liệu khác bỏ vào đĩa, nhận thấy ánh mắt của cô nên ngẩng lên: "Hử?"

"Em cũng biết nấu đấy, anh có muốn nếm thử không?"

"Lần sau nhé, hôm nay để anh làm."

Bùi Tây Tình khẽ cười: "Được."

Cô xoa đầu chó:

"Có thịt ăn rồi."

"Hôm nào gọi mọi người qua đây ăn một bữa."

"Mọi người?" Đoạn Kiêu Lâm hỏi:

"Bao gồm cả ai?"

"Tất nhiên là chị Long Nghiên với Lăng Lãng họ rồi..."

Cô vừa định nói tiếp tên Phó Phong và Nhiếp Bân thì đã cảm nhận được ánh mắt không rõ cảm xúc của anh nhìn mình.

Bùi Tây Tình giật mình. Cảm giác Đoạn Kiêu Lâm có vẻ để ý tới Lăng Lãng. Là vì em trai sao?

Cô nói:

"Em sẽ cố không cãi nhau với Lăng Lãng nữa."

Anh chỉ khẽ mấp máy môi, giọng điệu bình thản:

"Anh không để tâm chuyện đó."

Bùi Tây Tình chợt hiểu ra điều gì đó:

"Cậu ta không thích em, em cũng không thích cậu ta. Em chỉ thích anh thôi."

Càng ở bên anh lâu, Bùi Tây Tình càng bớt sợ anh, ngược lại còn học được cách "mặt dày", làm nũng:

"Mau nấu đi mà em đói lắm rồi đó-"

Đoạn Kiêu Lâm không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn cô trong bóng tối giấu đi sự tham lam và ham muốn chiếm hữu trong lòng. Ánh mắt anh lướt từ lông mày, đôi mắt, bờ môi, cằm... cuối cùng dừng lại ở cần cổ mảnh mai, chăm chú nhìn mạch máu đang chảy dưới lớp da mỏng.

Anh nói: "Ừ."

Sau khi dọn đồ ăn lên bàn, Bùi Tây Tình không chờ nổi mà nếm thử ngay.

Tay nghề nấu nướng của Đoạn Kiêu Lâm tốt hơn cô tưởng rất nhiều.

Hoàn toàn vượt qua được thử thách của cái dạ dày hiện đại như cô.

Vừa ăn cô vừa ngắm anh.

Đoạn Kiêu Lâm lấy một chiếc muỗng sứ bỏ vào bát cô, múc nửa bát canh rồi cúi đầu hỏi:

"Không hợp khẩu vị à?"

"Không có."

Món anh nấu không quá nhạt mà cũng chẳng quá đậm, chính là hương vị mà hồi còn đi học cô thích nhất, vị cơm nhà.

Bùi Tây Tình húp một ngụm canh:

"Em thích lắm."

Cô ngừng lại một chút rồi nói tiếp:

"Lúc bận rộn nhất em chỉ muốn ăn kiểu này, hồi nhỏ đi học cũng thế. Không ngờ lại được ăn ở đây."

Ban đầu cô còn định than thở về quãng thời gian chật vật làm diễn viên quần chúng sau khi vào đại học và cuộc sống như trâu ngựa sau khi tốt nghiệp. Nhưng khi ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt im lặng mà sâu xa của người đàn ông đang nhìn mình, cô bỗng thấy không ổn:

"Em nhớ là chưa từng kể cho anh chuyện trước kia của em mà nhỉ?"

Cô chắc chắn là chưa từng.

Anh chỉ biết chút chuyện của cô ở S1 thôi, còn quá khứ của "nguyên chủ", anh chắc chắn không thể biết.

Người đàn ông gật đầu: "Ừ, chưa. Anh chỉ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip