ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 97

Bùi Tây Tình ngồi chơi với Tiểu Bạch một lúc, cảm thấy bụng cũng tiêu hóa gần hết mới đi vào nhà.

Vừa hay gặp Đoạn Kiêu Lâm từ phòng tắm đi ra, hai người chạm mặt. Anh mặc đồ ở nhà, phần ngực lộ ra dưới cổ áo khiến ánh mắt cô vô thức dừng lại.

Bùi Tây Tình vội quay người nhường đường cho anh.

Chỉ là khi vừa lướt qua nhau cổ tay cô bỗng bị giữ lại.

Cô ngạc nhiên: "Sao vậy?"

"Em đi tắm?"

"Ừm, được."

"Chỉ có một phòng ngủ, em ngủ trong đó đi."

"Vậy anh thì sao?"

"Ngủ sofa."

"Anh có chăn dư không?"

"Chắc có."

Cô nói:

"Anh đừng để bị cảm đấy nhé."

"Ừ."

Bùi Tây Tình gật đầu, cầm đồ bước vào phòng tắm.

Trong đó vẫn còn hơi nóng lưu lại, cô đóng cửa nhìn vào gương thấy gương mặt mình đỏ lên, mơ hồ đến ngẩn người.

Cô tắm khoảng mười phút, thay bộ đồ ngủ màu trắng ngà mới mua chân trần bước ra giẫm lên thảm.

Cả đồ lót bên trong cũng đã được thay mới, cô giặt sạch và sấy khô bằng máy trong nhà sau khi mua về.

Bộ đồ ngủ kiểu dáng đơn giản, dài tay dài quần khá kín đáo nhưng chất liệu mềm mượt như lụa, rất mỏng và thoải mái.

Chỉ cần hơi cử động, đường cong cơ thể đã lộ rõ.

Cô đã phân vân rất lâu giữa bộ này và một bộ màu sẫm khác, cuối cùng nhờ lời khuyên của Đoạn Kiêu Lâm mới quyết định mua bộ này.

Quả thực rất đẹp, bộ kia cũng có cái hay riêng.

Sau đó, cả hai cùng ngồi vào bàn ăn.

Cuối cùng ăn xong, bụng Bùi Tây Tình căng tròn.

Cúi đầu nhìn, Tiểu Bạch vẫn đang vật lộn với cục xương bò dưới chân. Cô rót cho nó một bát nước:

"Ăn xong thì tự đi ngủ nha, đừng sủa bậy đấy."

Ngôi nhà này tuy chỉ có một phòng ngủ và một phòng khách nhưng sân trước và ban công khá rộng, vừa nhìn đã biết là kiểu nhà được sắp xếp cho người trong căn cứ có khả năng lái xe.

Tiểu Bạch dường như hiểu lời cô nói, vẫy đuôi rồi tiếp tục gặm xương.

Gương mặt Đoạn Kiêu Lâm vẫn bình thản như thường, cô cố nhìn sâu vào đôi mắt ấy, hy vọng tìm thấy chút cảm xúc khác lạ nhưng anh chỉ nhàn nhạt cười như không cười:

"Ừ, anh biết."

"Anh biết?!"

Cô hơi há miệng.

"Đoán được đôi chút thôi."

Anh nói:

"Con gái muốn sống sót trong thời mạt thế, so với đàn ông thì khó khăn hơn nhiều."

Vừa nói, anh vừa gắp thức ăn cho cô động tác điềm tĩnh.

"Không thể tự quyết là chuyện thường."

Rất nhiều chuyện dường như chẳng cần cô nói, anh đã hiểu phần nào rồi.

Bùi Tây Tình thở phào nhẹ nhõm.

May mà cô không giấu anh, cũng không định qua loa cho xong.

Anh nói tiếp:

"Anh biết đây là chuyện riêng tư của em. Nếu em không muốn nói anh cũng sẽ không hỏi thêm."

"Cảm ơn anh."

Bùi Tây Tình khẽ đáp:

"Trước đây không nói là vì em chưa đủ tin tưởng người khác."

"Bây giờ tin rồi?"

"Tin anh một chút rồi."

Người đàn ông bật cười khẽ.

Bùi Tây Tình:

"Đừng cười, em nghiêm túc đấy."

"Ừ, rất tốt."

"Xem như trong mạt thế này, hiếm hoi mà em có thể tin tưởng một người."

"Vậy anh phải cố gắng hơn nữa rồi."

Anh nói, ánh mắt hướng về phía Bùi Tây Tình ánh nhìn ấy như giấu kín một sự chiếm hữu mãnh liệt dưới vẻ ngoài bình lặng.

Hàng mi cô khẽ rung lên, trái tim vốn đã hỗn loạn càng thêm rối loạn vì anh.

"Em kể những chuyện này chỉ muốn anh biết, để sống sót em sẽ tận dụng mọi cách, tận dụng tất cả những gì có thể. Em không phải kiểu người... ngây thơ hay trong sáng như anh nghĩ."

Điều đó

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip