Chương 83 : Thi đại học bắt đầu (2) Chương 83: Thi đại học bắt đầu (2)
“Tôi dẫn đạo cậu cái gì?”
“Anh dẫn đạo tôi để tôi tin rằng anh dẫn đạo tôi là tôi đang dẫn đạo cho anh, với sự dẫn đạo này, anh dẫn đạo tôi nói ra tin tức mà anh muốn dẫn đạo tôi cho là tôi đang dẫn đạo anh.”
Ba vị cảnh sát nhân dân: “? ? ?”
Trần Vũ: “Nghe rõ không? Các anh ở tầng thứ ba, cho là tôi đang ở tầng thứ nhất, kỳ thật tôi đang ở tầng thứ năm.”
Ba vị cảnh sát nhân dân: “. . .”
Nữ cảnh sát kìm nén đến đỏ bừng cả khuôn mặt nhỏ nhắn: “Rốt cuộc thì cậu đang nói cái gì?”
Cảnh sát Vương đột nhiên cảm giác được tiết tấu hỏi thăm của mình bị cắt đứt, đồng thời còn không biết làm sao để tiếp tục hỏi.
Trầm mặc hồi lâu, cảnh sát Vương nói: “Bỏ qua vấn đề này đi.”
Trần Vũ: “Được rồi.”
Cầm cuốn sổ trong tay, cảnh sát Vương ghi vài nét, hỏi: “Cậu là học sinh lớp 12A6 của trường trung học Thất Trung phải không?”
“Đúng.”
“Trước đó là học ở Nhị Trung.”
“Đúng.”
“Vì lý do gì mà bị đuổi học?”
“Đúng.”
“Tôi đang hỏi vì lý do gì mà cậu bị đuổi học!”
“À, bởi vì hút thuốc.”
“Vậy cậu tại sao phải tiến vào dị cảnh trong khi cậu chỉ là một học sinh với thực lực chẳng ra sao cả?”
“Kiếm tiền à.” Trần Vũ đương nhiên trả lời: “Dù sao ra vào dị cảnh này cũng là miễn phí, ngộ nhỡ có thể nhặt được một chút đồ tốt, vậy chẳng phải là phát tài rồi sao?”
“Cậu không cảm thấy làm như vậy rất nguy hiểm sao?”
“Muốn trở thành võ giả còn sợ nguy hiểm? Còn nữa, phóng xạ nơi này mạnh như vậy, hầu như không có sinh vật có thể sống ở đây thì có gì là nguy hiểm.”
“Vậy liền có vấn đề.” Cảnh sát Vương cất cao giọng nói: “Cậu biết nơi này có nồng độ phóng xạ cao, cũng biết trang phục phòng hộ không có khả năng hoàn toàn ngăn cách phóng xạ. Nhưng vì sao cậu chưa từng tỏ ra sợ hãi một lần nào cả?”
“Làm sao mà anh biết tôi không sợ?”
“Nếu như sợ thì làm sao cậu sẽ không đi bệnh viện một lần nào cả.”
Trần Vũ gật đầu: “Quả nhiên, các anh đã điều tra tôi.”
“Pháp luật cấp quyền điều tra công dân cho chúng tôi.”
“Vậy xem ra là các người đã điều tra tôi rất lâu rồi đúng không.”
“Đúng vậy.” Cảnh sát Vương gật đầu: “Một số bí mật của cậu chúng tôi đều biết. Cho nên hi vọng cậu thành thành thật thật phối hợp điều tra với chúng tôi. Không muốn làm cho chúng tôi tăng thêm hoài nghi với cậu.”
“Đã điều tra rõ ràng như vậy. . .” Trần Vũ buông tay: “Tại sao còn muốn hỏi tôi có sợ phóng xạ hay không?”
“Có ý gì?”
Trần Vũ dần dần lộ ra mỉm cười: “Tôi vốn là. . . Không sợ phóng xạ à.”
Dứt lời, dưới sự kinh ngạc của ba vị dân cảnh.
Nữ cảnh bên cạnh vội vàng mở miệng: “Cậu nói là cậu không sợ phóng xạ?”
“Đúng.”
“Tại sao lại không sợ?”
“Mức độ điều tra của các người cũng quá bình thường đi à nha.” Trần Vũ khoát khoát tay, quay đầu nhìn về phía nữ cảnh sát: “Có thể cho tôi mượn gậy điện dùng một chút hay không.”
“A?” Nữ cảnh sát nhìn về phía cảnh sát Vương.
“Cho hắn.” Cảnh sát Vương biểu lộ nghiêm túc gật đầu.
“Tạ ơn.” Tiếp nhận gậy cảnh sát, Trần Vũ ước chừng trọng lượng, Sau đó ngay dưới ánh nhìn chăm chú và kinh ngạc của ba vị cảnh sát nhân dân, Trần Vũ từ từ uốn cong cậy gậy cảnh sát được làm bằng thép này. . .
“Tạch tạch tạch. . .”
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền