Chương 84 : Thi đại học bắt đầu (3) Chương 84: Thi đại học bắt đầu (3)
Nửa ngày, cảnh sát Vương khôi phục lại bình tĩnh: “Cho nên ý cậu muốn nói là bởi vì cậu có năng lực kháng phóng xạ rất mạnh, nên không cần đi bệnh viện kiểm tra.”
“Đúng vậy, logic này còn có cái gì để hoài nghi sao?”
“. . .”
“Các anh đợi một chút.”
Lúc này, nữ cảnh sát bên cạnh mở miệng: “Những đạo lý này tôi đều hiểu, nhưng tại sao cậu phải bẻ gãy cây gậy cảnh sát của tôi làm gì?”
Trần Vũ: “. . .”
. . .
Cúi đầu, Trần Vũ nhìn gậy cảnh sát bị phế: “Tôi cần bồi thường sao?”
“Cậu cứ nói đi?”
“Vậy tôi đề nghị dùng keo 502 thử một chút xem có thể hay không dính lại.”
“Không nên giả vờ ngây thơ với tôi.” Nữ cảnh sát sắc mặt khó coi: “Ác ý tổn hại khí giới cảnh dụng là phạm pháp.”
“Là anh sai sử tôi.” Trần Vũ chỉ hướng cảnh sát Vương.
“... Khục.” Cảnh sát Vương mém chút nữa liền sặc một ngụm nước miếng: “Gậy cảnh sát thì đợi lát nữa hãy nói.”
“Đúng.” Trần Vũ đồng ý: “Gậy cảnh sát cùng bản án không quan hệ, đừng nên lãng phí quý giá thời gian phá án để đàm luận những chuyện này.”
Nữ cảnh sát: “...”
“Tôi tổng kết một chút.” Cảnh sát Vương nhanh chóng ghi chép lên trên cuốn sổ: “Thể chất của cậu mạnh nên có năng lực kháng phóng xạ, lại thêm vé vào cửa là miễn phí, đối với cậu mà nói tìm kiếm trong này căn bản không có ‘Chi phí’ gì, cho nên trong tháng này cậu hầu như đều ở nơi này.”
“Đúng, chính là như vậy.”
Dừng bút lại, cảnh sát Vương mở ra cuốn sổ, phát hiện còn lại rất nhiều vấn đề đều không cần phải hỏi nữa.
Suy nghĩ một lát, anh ta trực tiếp hỏi vấn đề cuối cùng: “Trần Vũ, tại sao tập đoàn Nhạc Duy lại phải điều tra cậu?”
“Tập đoàn Nhạc Duy điều tra tôi sao?” Trần Vũ biết điểm then chốt tới rồi, lập tức sốc lại tinh thần, toàn lực nhập vai bắt đầu biểu diễn: “Bọn họ điều tra tôi làm gì?”
“Cậu không biết sao?”
“Tôi khẳng định là không biết à! Chủ tịch của họ chết thì điều tra tôi làm gì? !”
“...”
Cảnh sát Vương nhìn chăm chú vào hai mắt Trần Vũ, quan sát biểu lộ của hắn.
Hồi lâu.
Khí thế của anh ta giảm bớt, gật đầu: “Được rồi. Cảm ơn sự hợp tác của cậu ”
Mà Trần Vũ lại vẫn khẩn trương như cũ: “từ từ đã, tập đoàn Nhạc Duy có phải hay không muốn làm đánh tôi?”
“Không nhất định. Bọn họ chỉ là vụng trộm điều tra một chút về cậu mà thôi. Cho nên chúng tôi cũng điều tra cậu mấy ngày, bây giờ mới đến hỏi thăm một chút thôi.”
“Tôi sẽ không gặp phải nguy hiểm gì à?”
“Nếu như cậu cảm thấy mình đang gặp nguy hiểm thì đừng tiến vào dị cảnh nữa.”
Trần Vũ lại “Diễn” một hồi, mới giả bộ rời đi với sự lo âu.
Nhìn xem bóng lưng Trần Vũ càng ngày càng nhỏ, cảnh sát Vương bĩu môi.
“Đội trưởng.” Bên cạnh nữ cảnh sát hỏi: “Hiềm nghi của cậu ta được rửa sạch rồi sao?”
“Hiềm nghi của hắn còn lớn hơn thì có.”
“Vậy. . . Vậy tại sao chúng ta không tiếp tục hỏi?”
Cảnh sát Vương lắc đầu: ” Logic mà hắn phản bác đã rất hoàn chỉnh, không cần thiết lại hỏi.”
Dứt lời, anh ta cúi đầu trầm tư một lúc: “Tôi đã đoán được không sai biệt lắm Nhạc Duy là chết như thế nào.”
“Chết như thế nào vậy?” Hai vị tuổi trẻ cảnh sát trăm miệng một lời.
Ngữ khí của cảnh sát Vương yếu ớt: “Trần Vũ thời gian dài lưu lại bên trong dị cảnh, lại không đi kiểm tra
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền