ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cái Nguyền Rủa Này Thật Quá Tuyệt Vời

Chương 961. Số mệnh của BUG (12) Chương 961: Số mệnh của BUG (12)

Chương 961 : Số mệnh của BUG (12) Chương 961: Số mệnh của BUG (12)

Nhưng tất cả những lời hắn nói rõ ràng đã dọa đến Vương Bính Bính. Khiến cậu ta chết lặng quên cả đi theo.

Trần Vũ quay đầu lia mắt nhìn, cũng không để ý, bước chân hoàn toàn không có ý dừng lại.

“BB, chắc chắn Cát Nhĩ ở hướng này sao?

“Chắc chắn.” BB nằm bò trên lưng Trần Vũ dùng sức gật đầu, chỉ về phía trước: “Tôi đặt định vị trên người anh ta, hiển thị anh ta dừng lại ở đây nửa tiếng rồi.”

Nghe vậy Trần Vũ hơi nhíu mày: “Liệu có phải máy định vị bị anh ta ném đi rồi không? Người đã chạy từ lâu rồi? Chỉ còn lại máy định vị nằm ở đó thôi?”

Khoảng cách mốc thời gian của thế giới này bị đóng lại chỉ còn mười mấy tiếng. Nếu thật sự mất liên lạc với Cát Nhĩ…

Hậu quả không thể tưởng tượng được. May là BB đã cho một viên thuốc an thần: “Định vị tôi để lại trên người anh ta cũng không phải công cụ thể rắn mà là liên kết lượng tử. Trừ phi anh ta có thể vượt qua tốc độ ánh sáng dẫn đến biến đổi quy tắc lượng tử, nếu không anh ta sẽ không vứt đi được.”

“...Thế thì tốt.”

Gật đầu, Trần Vũ tăng nhanh bước chân: “Chỉ là cái tên ngáo ngơ này tại vì sao lại ở hướng này? Cứ cho là anh ta đuổi đến cũng nên ở hướng Tây chứ.”

“Vậy thì không rõ.” BB lắc đầu.

“Các anh…đang tìm cái gì?” Lúc này Vương Bính Bính đã ổn định cảm xúc đuổi đến, gạt tóc mái dài của mình ra, hỏi:

“Một đồng đội.” Trần Vũ móc điện thoại ra nhìn thời gian, lời ít ý nhiều: “Sau khi tìm được thì chúng tôi sẽ đi.”

“Đi? Các anh muốn rời khỏi đây?”

“Phải.”

Vương Bính Bính nhìn Bát Hoang Diêu một cái: “Đều…đều đi sao?”

“Phải.”

“Vậy tôi cũng đi theo các anh.”

“Không được.” Trần Vũ quyết đoán từ chối.

“Vì…vì sao?” Vương Bính Bính hoang mang.

“Trong cùng một mốc thời gian, ‘thời gian’ không thể mâu thuẫn.” Trần Vũ quay đầu nhìn thẳng vào hai mắt Vương Bính Bính: “Vừa nãy đã nói với cậu, trong thế giới hiện thực, cậu đã chết rồi. Như vậy, cậu vượt tám triệu năm bỗng nhiên quay lại thế giới hiện thực sẽ tạo thành mâu thuẫn.”

“Mâu thuẫn thì sao chứ?”

“Cậu sẽ hoàn toàn biến mất.”

“...Tôi không tin.”

“Mặc kệ cậu tin hay không tin.” Trần Vũ phẩy tay: “Vương Bính Bính ở thế giới hiện thực mười triệu năm trước chính là bị tôi quét sạch như vậy.”

“Tôi khăng khăng quay về đấy.”

“Nói rồi, sẽ biến mất.”

“Biến mất là…chết?”

“Gần như vậy.” Trần Vũ gật đầu.

Vương Bính Bính lại lần nữa nhìn gò má của Bát Hoang Diêu, cắn chặt răng: “Chết thì chết. Tôi muốn đi theo các anh ra ngoài.”

Nghe xong câu này Trần Vũ nhún vai.

Bát Hoang Diêu lại ngại ngùng kéo tóc, muốn nói nhưng lại do dự.

“Cậu không sợ chết sao?” BB tò mò hỏi.

“Điều tôi đã từng mong đợi nhất chính là chết, sao lại sẽ sợ chết chứ.” Vương Bính Bính hít thở sâu, hất mái tóc dài của mình lên không thành thạo buộc lại thành một cái nút chết: “Nếu để tôi ở lại nơi quỷ quái này thì tôi thà chết. Thà cùng… người trong lòng chết cùng nhau.”

“A.” Bát Hoang Diêu run bần bật, túm chặt cổ áo Trần Vũ.

BB nhìn Vương Bính Bính rồi lại quay đầu nhìn Bát Hoang Diêu, chớp đôi mắt to bỗng nhiên nói: “Đừng lấy lòng phụ nữ nữa. Trái tim của phụ nữ là ** làm ra, càng bám càng cứng.”

Bát Hoang Diêu: “...”

Trần Vũ: “???!”

Vương Bính Bính: “...”

Cố nhịn lại kích động muốn rút kiếm ra, Trần Vũ xách BB lên đặt ở trước mắt, nghiến răng nghiến lợi:

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip