Chương 962 : Chớp mắt đã ngàn năm (1) Chương 962: Chớp mắt đã ngàn năm (1)
Dìu Cát Nhĩ lui về phía ngoài biển cát, mọi người vừa nghỉ ngơi vừa lấy lương khô chia ra ăn.
[Đang ăn uống: đói khát+6]
Nuốt thức ăn trong miệng xuống, Trần Vũ lấy điện thoại ra nhìn thời gian, đáy lòng hơi thả lỏng.
Tìm được Cát Nhĩ rồi.
Tất cả đã không cần phải gấp gáp nữa.
Cách thời gian [dị cảnh] này bị đóng lại còn có đủ mười tiếng nữa. Đủ để hắn trở về bình nguyên Á Mã Tốn ở bờ biển bên kia.
Thậm chí còn có thể bớt thời gian ra ngủ trưa…
Đặt mông ngồi bên cạnh Cát Nhĩ, Trần Vũ châm thuốc, nhẹ nhàng phả ra làn khói thuốc, nói: “Nghỉ ngơi mười phút được chưa? Chúng ta phải tiếp tục lên đường.”
Nghe vậy, Cát Nhĩ đang nằm trên cát há to miệng thở phì phò bỗng nhiên không thở nữa, mở to mắt nhìn Trần Vũ: “Lên đường? Đi đâu?”
Trần Vũ nâng tay chỉ về đường bờ biển mênh mông vô hạn phía trước: “Một bên khác của biển, Nam Mỹ.”
Cát Nhĩ: “...”
Trần Vũ: “Trở về bình nguyên Á Mã Tốn.”
Cát Nhĩ: “...Nếu cậu muốn chết, đợi kình khí của tôi hồi phục rồi thì sẽ thỏa mãn cậu.”
“Ai bảo cậu theo qua đây chứ.” Trần Vũ nhún vai: “Cửa ra vào [Dị cảnh] ở khu vực Á Mã Tốn, bất kể chúng ta chạy xa bao nhiêu sớm muộn gì cũng phải quay trở lại. Vì vậy cậu thành thật ở lại chỗ cũ thì tốt rồi.”
“Cút đi!” Cảm xúc của Cát Nhĩ đột nhiên mất khống chế, ngồi dậy tức đến mức thái dương nổi gân xanh, gào to: “Con mẹ nó chứ, một ngày! Ông đây chạy trên mặt biển nguyên một ngày! Đ*t…muốn đi thì các người tự đi, tôi không nghỉ ngơi mười ngày nửa tháng thì sẽ không động đậy.”
“Nhưng [dị cảnh] này còn mười tiếng nữa thì sẽ bị hủy diệt.” Đang nói, Trần Vũ lại lấy điện thoại ra quét mắt nhìn thời gian: “Nói chính xác, còn lại chín tiếng bảy mươi lăm phút.”
“Hủy diệt?” Bỗng nhiên vẻ mặt Cát Nhĩ sợ hãi: “Cái gì hủy diệt?”
“Ý trên mặt chữ đó.”
Giang hay tay ra, Trần Vũ dùng tay ra hiệu “nổ tung”: “Bùm! Phút chốc [dị giới] này đã biến mất rồi. Có lẽ mãi mãi sẽ không xuất hiện liên hệ với thế giới hiện thực nữa.”
“...Cánh cửa thời không sụp đổ?” Lập tức đồng tử của Cát Nhĩ co rút.
“Gần như vậy.”
“Vì vậy…” dần dần ổn định lại cảm xúc, Cát Nhĩ híp mắt: “Sự sụp đổ cánh cửa thời không của [Dị cảnh Trường Lăng] khi đó, quả nhiên là do cậu làm.”
Chuyện đã đến này, Trần Vũ cũng không cần phải tiếp tục che giấu nữa. Đứng thẳng dậy gật đầu: “Không sai. Chính là kẻ hèn này.”
Ở một bên, Bát Hoang Diêu tinh thần căng thẳng, cơ thể hơi nghiêng, dựng thẳng tai cẩn thận lắng nghe.
“Vậy mấy [dị cảnh] ở Tuyết khu, [dị cảnh] ở Đường thị cũng là vết tích của cậu?”
“Đúng. Còn có [dị cảnh Thanh Thành] hồi đầu.”
“...Sao cậu lại làm như vậy?” Cát Nhĩ đánh giá Trần Vũ từ trên xuống dưới, thái độ dè dặt: “Cậu làm thế nào làm được? Thứ đồ như cánh cửa thời không này…cũng không phải kiến trúc của cấp độ vật lý. Nó có liên quan đến quy tắc không gian. Coi như võ giả cấp chín cũng không có năng lực phá hủy.”
“Đây là điểm cần phải bảo mật.” Trần Vũ mỉm cười.
“Vậy bí mật của cậu, không khỏi có hơi nhiều rồi.”
“Ví dụ?”
“Ví như cậu làm thế nào để vượt qua cả Thái Bình Dương nhanh như vậy.” Cát Nhĩ tiến lên nửa bước mặt đối mặt với Trần Vũ: “Mặt không đỏ tim không đập, tay nghề thành thạo chạy ngang nửa trái đất, võ giả cấp 8 cũng không
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền