Chương 966 : Nhân loại chân chính (1) Chương 966: Nhân loại chân chính (1)
“Làn sóng Thú triều cuối cùng.”
“Thứ này có thể diễn tả được không?”
Trên đỉnh tường thành của Ma Đô, chủ nhiệm phòng đào tạo dẫn theo nhiều giáo sư của nhóm võ pháp và nhóm võ thuật, ông ta nhìn đám đông lúc nhúc chen chúc bên dưới, cất giọng hỏi: “Cho đến bây giờ Thú triều vẫn chưa từng có lần “cuối cùng”.”
Bà lão bên cạnh nói với giọng khàn khàn: “Trừ phi lần này chúng ta thua cuộc, nó mới trở thành “lần cuối”.”
“Vậy thì cứ gọi nó là như vậy đi.”
Phẫy phẫy tay, lão chủ nhiệm ngẩng đầu nhìn về xa xắm: “Dù thắng hay thua thì vẫn để lại một dấu tích vẻ vang trong lịch sử.”
Mọi người có mặt ở đây đều là những người đứng hàng đầu trong giới võ thuật.
Nhưng không ai đề cập đến chuyện gì sẽ xảy ra nếu họ “thắng lợi”.
Cơ hội quá mong manh.
Không ai dám mơ mộng viễn vông quá nhiều.
Đó là con số vượt quá mức “100 triệu”! Hơn năm dị thú cấp chín!
Một cơn Thú triều ở quy mô này sẽ không chừa cho nền văn minh non kém này bất kỳ cơ hội sống sót nào…
Từ từ nhắm mắt lại.
Lão chủ nhiệm nhớ lại hai nhân vật quen thuộc trong đầu.
Tam Thượng Du.
Và chiến binh bí ẩn đã nhiều lần cứu Ma Đô…
Vào thời điểm Bát Hoang Dịch còn chưa trưởng thành, toàn bộ nền văn minh nhân loại thực tế chỉ còn lại hai cường giả cấp chín. Cho dù tính cả “người thứ ba” mà Tam Thượng Du nhắc đến, thì cậu ta cũng khó có thể là đối thủ của năm dị thú cấp chín.
Quỹ sự thật hiện tại cũng đã bắt đầu có động thái…
Công bằng hội cũng dần có ý đồ lộ diện…
“…Thật khó.”
Thở dài một hơi, lão chủ nhiệm cảm thấy trong lòng dâng lên một sự mệt mỏi.
Sau một hồi im lặng, ông lấy ra một chiếc tay cầm nhỏ bằng kim loại từ trước ngực, lẳng lặng chiêm ngưỡng nó.
Đây là một trong số ít di vật do con trai ông là Cầu Thắng để lại.
Nghĩ đến Cầu Thắng, không biết vì sao, lão chủ nhiệm cảm thấy trong lòng dâng lên một cảm giác khoan khoái và nhẹ lòng khó tả.
Nếu nền văn minh của nhân loại bị hủy diệt.
Thì bi kịch người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh của ông ta, cũng trở thành chuyện không còn gì đáng để nhắc đến nữa.
Dù sao thì mọi người đều muốn chết cùng nhau.
Sớm hơn hay muộn hơn thì có gì khác biệt đâu?
“…”
Ông mím môi, vuốt ve lớp kim loại nhẵn nhụi trên bề mặt tay cầm, lại nghĩ đến Trần Vũ.
Ngày đó con trai ông đã hy sinh mạng sống của mình để bảo vệ cậu ta.
Tuy mạng sống của chiến binh là nhỏ bé, ông cũng không nên nói đi nói lại như vậy làm gì. Nhưng khi tuổi đã ngấp nghé đến những năm cuối đời, ông vẫn không thể tránh khỏi vô tình hay cố ý dành tình cảm cho Trần Vũ y như đã từng đối đãi với con trai mình…
Lúc lâu sau.
Lão chủ nhiệm cất tay cầm, quay đầu nhìn trợ lý bên cạnh, hỏi: “Nhiệm vụ của Trần Vũ ở bên đó tiến hành thế nào rồi? Hiện tại Thú triều đang dần bao vây áp chế, cố gắng đừng chạy quá xa. Nếu thấy không có hiệu quả thì hãy từ bỏ nhiệm vụ. Đừng đi lang thang để rồi bỏ mạng ngoài kia.”
“Mấy ngày trước Cát Nhĩ nhận được tin tức qua vệ tinh.” Trợ lý khẽ cúi đầu: “Trần Vũ cùng lớp hai đến châu Nam Mỹ rồi.”
Lão chủ nhiệm: “…”
Lão chủ nhiệm: “Để cậu ta chết đi.”
…
“Cuối cùng cũng trở về nhà.”
Bước lên mảnh đất quê hương rộng lớn và bằng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền