ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cái Nguyền Rủa Này Thật Quá Tuyệt Vời

Chương 967. Nhân loại chân chính (2)

Chương 967 : Nhân loại chân chính (2)

“Đừng nói lời dư thừa nữa.” Sắc mặt Cát Nhĩ nghiêm trọng, lấy từ trong ngực ra một sản phẩm điện tử giống như máy tính bảng, trượt vài cái rồi nói: “Chỉ còn mấy ngày nữa là nhiệm vụ kết thúc. Hiện tại không thể liên lạc được với người cung cấp thông tin. Nên làm gì đây?”

Trần Vũ quay đầu hỏi: “Tại sao không thể liên lạc được?”

Cát Nhĩ gần như nghiến răng nghiến lợi nói: “Cậu nghĩ thế nào? Tôi đã đợi hơn nửa tháng rồi, thời gian cũng chênh lệch, làm sao tôi còn liên lạc được? Cậu cho rằng làm đặc vụ ngầm dễ dàng như vậy sao? Muốn ra ngoài đi dạo lúc nào thì đi à?”

“Nếu người cung cấp thông tin đó là đặc vụ ngầm của chúng ta, làm sao anh có thể chắc chắn rằng anh ta không phải là đặc vụ ngầm kép?” Trần Vũ ngẩng đầu lên, suy tư.

“Nếu mọi người đều nghi ngờ như cậu thì tất cả các cơ quan tình báo trên thế giới sẽ đóng cửa mất.” Cát Nhĩ cáu kỉnh cất thiết bị điện tử, rảo mắt nhìn xung quanh: “Người cung cấp thông tin đã biến mất, và nhiệm vụ vẫn phải tiếp tục. Không phải trước đó cậu cam đoan mình sẽ có cách giải quyết à? Bây giờ sử dụng nó luôn đi.”

“Không thành vấn đề.” Trần Vũ dùng sức vỗ ngực, cười lạnh: “Trần Vũ tôi đây, sẽ đánh một trận không xác định?”

Vừa nói hắn vừa đưa tay ra, nói với Bát Hoang Diêu ở phía sau: “Tiểu Diêu, đưa điện thoại của em cho anh.”

“Ồ.” Cô gái nãy giờ đang hào hứng bình tĩnh lại, nhanh chóng lấy điện thoại di động từ trong ba lô ra đưa.

Trần Vũ nhận lấy, nhìn xuống và cau mày: “Nó vẫn là điện thoại ban đầu của em à?”

“Ừm.” Bát Hoang Diêu gật đầu.

“Nó lag quá, không dùng được. Điện thoại của anh đâu?”

“Nó…không lag nữa đâu.” Cô gái ngập ngừng.

Trần Vũ dùng ngón tay cái ấn mở khóa màn hình, phát hiện hệ thống rất trơn tru, quả nhiên không còn bị lag nữa: “Hả? Thật sự không bị lag nữa. Em làm kiểu gì vậy?”

“Em cũng không biết, chỉ là vô tình đánh rơi rồi nó nhạy trở lại thôi.”

“Hay vậy.” Trần Vũ ngạc nhiên: “Thật là một sự khéo léo kỳ diệu của thiên nhiên.”

Cát Nhĩ: “...Chúng ta có thể trò chuyện sau không? Thời hạn nhiệm vụ sắp đến rồi. Nhanh lên.”

“Không sao đâu. Tôi, Trần Vũ, sẽ lo liệu mọi việc nên anh cứ yên tâm.”

Làm một động tác “OK”, Trần Vũ lướt màn hình điện thoại, bấm vào danh bạ, nhanh chóng lướt từ trên xuống dưới, sửng sốt: “Hả? Số điện thoại của Đoạn Dã ở đâu?”

“A…” Bát Hoang Diêu ngơ ngác chớp mắt: “Em… em không có số điện thoại của Đoạn Dã.”

“Bỏ đi.” Trần Vũ bĩu môi, quay người lại lấy điện thoại di động từ trong túi xách của cô gái ra, lướt liên tay: “Ồ, tôi cũng không có.”

Cát Nhĩ: “…”

“Thật là sai lầm!” Im lặng hồi lâu, Trần Vũ vỗ ngực nói: “Tôi quên mất chúng ta không có phương thức liên lạc với Đoạn Dã.”

Cát Nhĩ: “Chuyện này có liên quan gì đến Đoạn Dã?”

“À, là thế này.” Trần Vũ xòe tay giải thích: “Đoạn Dã hiện tại là thành viên cấp cao của Công bằng hội. Ban đầu tôi định thông qua anh ta đi vào trụ sở của Công bằng hội, nhưng bây nhờ mới nhớ ra tôi không liên lạc được với anh ta. Hỏng bét rồi.”

Toàn thân Cát Nhĩ dần run lên: “...Cậu…là đồ quỷ…hả?”

“Mắc gì anh phải chửi thề?” Trần Vũ bất mãn.

“Bây giờ tôi rất muốn đánh người.” Cát Nhĩ nghiến răng nghiến lợi: “Trần Vũ, cậu có biết nhiệm vụ này quan trọng đến thế nào không? Để cậu có thể dùng “võ pháp” để đi phá

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip