Chương 972 : Hết sức căng thẳng (2) Chương 972: Hết sức căng thẳng (2)
Nhìn chằm chằm Đoạn Dã hồi lâu, Trần Vũ tay trái xách BB lên, tay phải ôm Bát Hoang Diêu sải bước xuống bậc thang.
Khi Bát Hoang Diêu và Đoạn Dã đi ngang qua nhau, cô rốt cục không khỏi ngẩng đầu lên, ngập ngừng nói: “Đoạn Dã…”
“Chúng ta vào rồi hẵng nói tiếp, hãy nói chuyện vui vẻ thôi nhé.” Đoạn Dã cười nói.
“… Được.”
BB: “Cháu trai, nhớ đóng cửa lại nha.”
Đoạn Dã: “…”
Khi bóng dáng ba người bọn Trần Vũ mất hút ở dưới cầu thang, đôi mắt của Đoạn Dã lóe lên, anh ta quan sát xung quanh một lúc rồi im lặng đi theo họ.
“Rầm rầm, ầm ầm…”
Mặt đất trong thư viện lại rung chuyển.
Những bậc thang tối tăm nhanh chóng biến mất…
…
“Đoạn Dã, nhà anh lớn nhỉ.”
Sau khoảng năm phút đi xuống một góc 45°, cả nhóm cuối cùng cũng đến được nơi bằng phẳng.
Nhìn về phía trước, với thị lực của Trần Vũ mà cũng chẳng thể nhìn thấy điểm cuối của căn phòng dưới lòng đất này!
“Đây… một công sự lớn như vậy dưới lòng đất.” Bát Hoang Diêu kinh ngạc: “Làm thế nào… để anh tạo ra nó?”
“Nơi này không phải được xây dựng nên.” Đoạn Dã đứng sau lưng ba người bình tĩnh nói: “Một công sự dưới lòng đất cỡ này nếu không có trụ đỡ thì đã sụp đổ từ lâu rồi.”
Trần Vũ trầm tư suy nghĩ: “Cho nên, nơi này hẳn là một kiểu không gian độc lập do võ pháp tạo ra phải không?”
“Ừ.” Đoạn Dã gật đầu: “Nếu dựa vào bối cảnh trong tiểu thuyết tu tiên, tôi muốn gọi nơi này là – danh lam thắng cảnh.”
“Không thể nào…” Đồng tử của cô gái run rẩy.
“Đại nhân… Võ pháp của con người mà cũng tạo ra thứ này được ư?” BB cũng không thể tin nhìn Trần Vũ.
Trần Vũ: “…”
Hắn nhíu chặt mày, ngồi xổm xuống, đưa tay sờ mặt đất: “...Tôi không biết.”
Tạo ra một không gian độc lập từ không khí loãng rộng lớn đến mức có thể chứa được các sinh vật sống. Cho dù với trình độ võ công hiện tại của Trần Vũ, hắn cũng không thể tưởng tượng được Đoạn Dã đã làm bằng cách nào.
Nếu dùng phép ẩn dụ để ví von.
Thì giống như nền văn minh thời đồ đá gặp phản ứng tổng hợp hạt nhân vậy.
Cách biệt độc lập với chiều không gian bên trên.
Vân vê ngón tay, cảm giác đầu ngón tay dính ít bụi đất, Trần Vũ quay đầu nhìn Đoạn Dã: “Anh làm như thế nào?”
Đoạn Dã có vẻ kiêu ngạo: “Anh không hiểu được đâu.”
“Để tôi thử xem có thể dùng tinh thần lực công phá nó hay không.” Trần Vũ vừa nói vừa hăng hái cố gắng điều khiển tinh thần trong đầu.
“Đệch! Đừng! Các ngươi muốn chết cùng nhau hả?!” Hình tượng chủ tịch của Đoạn Dã vừa tạo dựng sụp đổ trong nháy mắt, anh ta kinh hãi ngăn cản Trần Vũ: “Dừng lại! Nếu không gian sụp đổ sẽ chết hết!”
Trần Vũ không ngừng huy động tinh thần lực, liếc xéo Đoạn Dã: “Ai lợi hại hơn?”
“Anh lợi hại hơn! Anh trai, anh lợi hại nhất được chưa?!”
“Anh tạo ra không gian độc lập này như thế nào?”
“Cấm thuật. Tôi tìm ra cấm thuật ở Công bằng hội.”
“Dạy tôi.” Trần Vũ nói.
“…”
“Cứ thỏa thuận vui vẻ thế nhé.”
Đưa tay ra, Trần Vũ bắt tay Đoạn Dã, ánh mắt Trần Vũ sáng bừng: “Không gian độc lập do cấm thuật này tạo ra, liệu con người có thể ở lại lâu dài được không?”
“…Ừ.” Do dự một chút, Đoạn Dã gật đầu.
“Vậy tại sao chúng ta không đưa toàn bộ nhân loại vào đây? Nếu một không gian không đủ lớn, tạo thêm một vài không gian khác thì liệu có thể chứa tất cả
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền