Chương 973 : Hết sức căng thẳng (3) Chương 973: Hết sức căng thẳng (3)
“Cụ thể thì không còn gì để nói nữa.” Đoạn Dã đi tới trước mặt Trần Vũ, thấp giọng nói: “Chỉ sáu chữ thôi, loài người sẽ tuyệt chủng.”
Nghe vậy, Trần Vũ trầm mặc.
BB và Bát Hoang Diêu cũng nhìn nhau.
“Chỉ một tháng sau thôi.” Đoạn Dã bổ sung: “Hoặc, chưa đến một tháng.”
Trong một không gian ngầm trống rỗng.
Ánh mắt của Trần Vũ và Đoạn Dã chạm nhau.
Bên tai yên lặng như tờ…
Cả một khoảng thời gian dài.
Trần Vũ nheo mắt: “Đợt Thú triều cuối cùng… sắp đến?”
“Đúng vậy, đã tới rồi… Hả? Làm sao anh biết được đợt Thú triều cuối cùng?” Đoạn Dã bỗng nhiên kinh ngạc.
Trần Vũ không trả lời mà hỏi thẳng: “Đợt Thú triều này có bao nhiêu…?”
“Đương nhiên không có số liệu rõ ràng.” Đoạn Dã nhớ lại: “Nhưng có khoảng dưới mười đợt Thú triều đang lang thang khắp châu Á, số lượng mỗi đợt vượt quá năm nghìn vạn.”
“Năm nghìn… vạn!” Tâm tình Bát Hoang Diêu lập tức chìm xuống đáy.
Mỗi đợt có số lượng năm nghìn vạn.
Tầm mười đợt…
Không còn nghi ngờ gì nữa.
Chúng căn bản không phải là một lực lượng mà con người có thể chống cự.
“Xem ra, thời khắc cuối cùng rốt cục đã tới.” Trần Vũ im lặng nghiến răng, suy nghĩ một chút, ngẩng đầu nhìn thẳng vào Đoạn Dã: “Vậy bây giờ anh nghĩ thế nào về Công bằng hội?”
“Việc cứu nền văn minh là điều đương nhiên.”
“Không phải để cứu nhân loại à?”
“Hai thuật ngữ này có khác biệt gì không?” Đoạn Dã cười nói.
“Giống nhau và cũng khác nhau.” Đưa tay giơ chuôi kiếm lên trên đầu BB, trong mắt Trần Vũ dường như ánh lên những ngôi sao: “Nền văn minh bao gồm con người. Nhưng con người không bị giới hạn trong nền văn minh.”
“Thật không…”
Ánh mắt Đoạn Dã đảo quanh.
Quyền trượng Hạo Thiên lại xuất hiện trên tay anh.
Bát Hoang Diêu tinh ý nhận ra bầu không khí đang thay đổi. Tuy không biết sắp sửa xảy ra chuyện gì, cô vẫn quả quyết bộc phát khí lực, lặng lẽ lùi về phía sau Trần Vũ.
“Xẹt.”
Thanh kiếm dài được rút ra.
Âm thanh như rồng đang gầm gừ!
Trần Vũ toát ra khí chất uy nghiêm, cười lạnh: “Trụ sở chính của Công bằng hội thực sự nằm ở đâu …”
“Thật ra thì nó ở ngay tại đây.”
…
Trong không gian độc lập quạnh hiu, không có tí gió nào lọt vào. Ấy vậy mà lại xuất hiện những hạt li ti có thể nhìn thấy bằng mắt thường đang lơ lửng, chầm chậm trôi nổi..
Vô số hạt bụi chồng chất lên nhau, như thể có một lớp kính che khuất trước mắt. Khiến cho việc nhìn xa cũng thật khó…
“Trụ sở chính của Công bằng hội thực ra là ở đây.”
Một tay cầm kiếm, Trần Vũ đứng trong sương mù, ánh mắt sắc bén nhìn Đoạn Dã: “Từ lúc chúng ta tiến vào, anh chưa bao giờ nghĩ đến việc thả bọn tôi ra ngoài.”
“…Làm sao anh biết.”
“Tôi biết từ lâu rồi.” Trần Vũ hồi phục lại tinh thần, mặt không biến sắc nói: “Ngay từ đầu, khi nhận được nhiệm vụ này từ lão chủ nhiệm trường học, tôi đã linh cảm có gì đó không đúng.”
Nghe vậy, con ngươi của Đoạn Dã đột nhiên co lại: “Ý… ý của anh là gì?”
“Anh, hay nói đúng hơn là Công bằng hội, đã thành lập một mối quan hệ hợp tác với lão chủ nhiệm của tôi.” Trần Vũ tuy hỏi lại, nhưng giọng điệu lại vô cùng tự tin.
Đoạn Dã: “…Không có.”
“Sai thì tôi trồng chuối ăn cứt.” Trần Vũ nhếch khóe miệng cười lạnh: “Tôi không thể tin được vì muốn đưa tôi ra khỏi Ma Đô, các anh thật sự hao tâm tổn sức, hợp tác với cả lũ mèo chuột.”
“Anh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền