Chương 104: Tiền tài cùng sinh mệnh
Tôi vốn cho rằng người hắn ta ám chỉ là Nam Cung Phi Yến, bởi vì con tiểu hồ ly kia từ hôm qua đến bây giờ không ra mặt, không ngờ ước chừng hơn mười phút, quả nhiên từ phía xa có một chiếc xe taxi từ từ lướt tới... !
Chú ý cách tôi dùng từ, không sai, nó lướt đi, ngay trong sương mù sáng sớm, tốc độ nhanh đến nỗi ngay cả chớp mắt cũng không kịp, mới vừa phát hiện bóng dáng chiếc xe đó, một khắc sau nó đã tiến đến phía trước cách đó không xa.
Tôi chớp mắt một cái, chiếc xe đã dừng ở trước mắt tôi, cửa xe vừa mở ra, từ bên trong có một người đàn ông mặc áo khoác đen bước xuống.
Khi tôi định thần nhìn lại, không khỏi sững sốt, đây thật sự là người đã đưa tôi đến phố Phúc Nguyên lần trước.
Anh ta nhìn thấy tôi, ngược lại cũng không bất ngờ, chẳng qua là thoáng ghé mắt nhìn tôi một cái, lại cúi đầu nhìn ba người nằm trên đất, tùy ý vẫy tay nói:
- Lên xe đi.
Cả người tôi ngẫn ra, anh ta làm sao tới được nơi này, chẳng lẽ, anh ta cùng Thiệu Bồi Nhất sáng sớm đã hẹn xong?
Thiệu Bồi Nhất cười cười với anh ta, còn cho tôi một cái nháy mắt, vì vậy tôi chỉ đành kiềm chế nghi ngờ trong lòng, cùng anh ta mang ba người nằm trên đất lên xe, bất kể nói thế nào, vẫn muốn rời khỏi nơi này trước đã.
Thật ra chiếc xe này, ngồi nhiều người như vậy, hiển nhiên là rất chật chội, nhất là ba vị kia đều trong trạng thái ngủ mê man, trong đó dáng người A Long lại là cái loại tương đối khỏe mạnh, nếu muốn toàn bộ ngồi vào căn bản không thể.
Tên áo khoác đen nhìn thấy tình huống này, đưa tay chỉ A Long, nói:
- Hắn, ra cóp sau.
Ách, phải làm như vậy sao? Tôi gãi đầu một cái, nhìn A Long một chút, lại nhìn người khác một chút, rõ ràng tên này chiếm chỗ nhất.
Không có biện pháp khác, A Long, tôi đành có lỗi với cậu vậy, cậu chịu ủy khuất một lát nhé...
Tôi cầu nguyện trong lòng, cùng Thiệu Bồi Nhất dùng sức đem A Long đưa vào cóp sau, tên áo khoác đen bước đến và đóng cửa lại, tôi lo lắng hỏi:
- Sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?
Anh ta không trả lời, nhưng hỏi ngược lại tôi:
- Chuyện của cậu giải quyết như thế nào rồi?
- Giải quyết chuyện gì?
Tôi không hiểu hắn đang nói gì.
- Phố Phúc Nguyên, cậu không phải quên rồi chứ?
Anh ta nhìn tôi với ánh mắt quái dị, tựa như tôi đang giả bộ hồ đồ.
Phố Phúc Nguyên... trong lòng tôi có chút lay động, nói thầm:
- Chỗ đó nhiều nhất chính là số 78, dường như cũng không có số 79.
Tôi vốn muốn chờ anh ta đích thân trả lời, không nghĩ tới anh ta lần nữa nhìn tôi một cái, khóe miệng cũng lộ ra một tia cười quái dị, cũng không nói gì, liền xoay người lên xe, ngay sau đó, xe di chuyển.
Trong lòng tôi bức rức, hết thảy các thứ này rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì, làm sao tất cả mọi người đều thần thần bí bí, cái bình sơn thành cổ quái này, rốt cuộc có phải là con người không? Tôi cứ cảm thấy, khoảng thời gian này tôi gặp phải thật là nhiều điều phi nhân loại.
Thiệu Bồi Nhất vỗ vai tôi một cái, thấp giọng nói:
- Ngu ngốc, số 78 đi về trước nữa, không phải là số 79 sao, mau lên xe, thời gian của anh ta rất quý báu, không đợi các người đâu.
Tôi bị hắn kéo lên xe, mơ hồ đóng cửa xe, ngay sau đó chỉ cảm thấy trước mắt là
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền