Chương 105: Truyền Nhân Tát Mãn.
Tôi đã quyết định, chuyện này mặc kệ là đúng hay sai, cũng mặc kệ nàng cam tâm tình nguyện hay không, tôi đều phải quản đến cùng.
Ông nội tôi từng nói qua, đây là con đường tu hành của cấm kỵ sư.
Mà hiện tại Hà Điền Điền đã mất đi phương thức liên lạc với người đàn ông thần bí kia, bây giờ mà muốn tìm được hắn ước chừng chỉ có một biện pháp, đó chính là tìm được bạn học cũ kia của Hà Điền Điền.
Mặc kệ người ta xuất phát từ mục đích gì, nếu hắn giới thiệu cho người nọ thì chắc chắn sẽ có phương thức liên lạc với nhau.
Tôi nói Nam Cung Phi Yến đánh thức Hà Điền Điền, cô ấy lại tỉnh lại lần thứ hai, tôi từ trong miệng cô ấy biết được chỗ của người bạn học đó, thì ra người kia gọi là Tiếu Khải, công tác trong một KTV trong thành phố, một năm trước chính là ở nơi đó Hà Điền Điền nhìn thấy hắn.
Vì thế, tôi liền nói với Nam Cung Phi Yến cùng Thiệu Bồi Nhất, buổi tối hôm nay tôi sẽ đi nơi đó để tìm Tiếu Khải.
Đối với quyết định của tôi, hai người bọn họ cũng không có ý kiến gì, Nam Cung Phi Yến nhún nhún vai nói, nếu tôi quyết định như vậy, nàng cũng sẽ cùng đi với tôi.
Thiệu Bồi Nhất gãi gãi đầu, cũng phụ họa nói, nếu các người đều đi, tôi đây cũng……
Tôi phất tay cắt ngang lời hắn, nhìn hắn với Nam Cung Phi Yến, mở miệng hỏi.
- Việc này cứ tạm dừng một chút, tôi cảm thấy chuyện cần thiết bây giờ là để mọi người nhận thức nhau lại một lần nữa.
Hai người bọn họ nghe xong đều sửng sốt, Nam Cung Phi Yến nói.
- Nhận thức nhau một lần nữa? Tiểu Thiên em có phải bị hồ đồ rồi không?
Tôi lắc đầu nói.
- Em không mơ hồ, em là bị các người làm cho mơ hồ, hiện tại em tới giới thiệu trước, tôi tên Hàn Thanh Thiên, đến từ một sơn thôn nhỏ dưới chân núi Trường Bạch, từ nhỏ tôi đã ở cùng với ông nội, thi đại học được 420 điểm, vì đi tìm một người bạn cũ của ông nội mà đi tới Bình Sơn học.
Tôi dừng một chút, chỉ chỉ Thiệu Bồi Nhất vừa nói.
- Hiện tại đến cậu đấy, dựa theo cách của tôi mà nói.
Vẻ mặt của hắn lại càng mơ hồ, vò đầu nói.
- Tôi sao, tên Thiệu Bồi Nhất, đến từ Đông Bắc Cáp Nhĩ Tân, tôi từ nhỏ là cùng sư phụ của tôi ---- chính là ba tôi, cùng nhau lớn lên, ngày thường tôi thích nhất ăn chính là bánh trôi hấp nhân đậu, nguyên nhân đi đến nơi này, là dựa theo phân phó của sư phụ tôi, tới thăm người thân.
Nam Cung Phi Yến ở bên cạnh xì cười, chỉ vào Thiệu Bồi Nhất nói.
- Cậu lặp lại lần nữa, cậu cùng ba cậu lớn lên sao?
Thiệu Bồi Nhất cười khổ nói.
- Không cần tìm lỗi trong lời nói của tôi, là tôi lớn lên cùng với ba tôi, như vậy được rồi chứ?
Tôi trừng mắt nhìn Nam Cung Phi Yến một cái nói.
- Đừng nói sang chuyện khác, trọng điểm không phải cái này, vừa rồi cậu bỏ mất một cái hạng mục, tôi hỏi cậu, cậu thi đại học được bao nhiêu điểm?
Thiệu Bồi Nhất hoàn toàn không nói tiếp, trên mặt hắn có chút hơi hơi đỏ lên, hắc hắc cười cười nói.
- Thật ngại quá, tôi không có tốt nghiệp sơ trung…
Tôi gật gật đầu, tiếp tục nói.
- Vậy được, hiện tại tới trọng điểm, nếu sơ trung cậu cũng chưa tốt nghiệp, vậy làm sao cậu vào được trường chúng tôi để học, còn làm ra cái khoa lịch sử nữa, hai người các người đem chuyện này giải thích
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền