Chương 108: Hồng Nguyệt
Tôi nghĩ tới nghĩ lui, tựa hồ vấn đề kia có điều không thỏa đáng, hơn nữa cũng thật khó để quyết định, đồng thời, trong lòng tôi cũng mơ hồ cảm thấy, nếu như tôi đem cơ hội đặt câu hỏi duy nhất, để lại cho mình, có hay không có chút ích kỷ?
Con cháu Hàn gia, từ xưa tới nay, đều là cấm kỵ sư, là người chấp pháp, mà một trong những quy tắc của người chấp pháp đó chính là công chính vô tư, trước mắt Hà Điền Điền sinh tử không rõ, nếu tìm được người thi thuật với cô ấy, đó chính là cơ hội sống sót duy nhất của cô ấy, nếu đã như vậy, tôi không đành lòng đem cơ hội duy nhất này để lại cho mình.
Huống chi, bây giờ căn bản cũng không thấy người kia, giữ lại vấn đề thì có ích lợi gì chứ? Còn không bằng chờ lần sau gặp mặt, xem xét tình huống mà quyết định.
Vì vậy tôi chỉ đành phải nói:
- Hay là tạm thời ghi nhớ đi, vấn đề này của tôi có chút phức tạp, vài ba lời sợ rằng không nói rõ ràng, chờ chủ nhà quay về, tôi lại tới quấy rầy sau vậy.
Đồng tử mỉm cười và gật đầu:
- Đã như vậy, không tiễn.
Tôi khẽ thở phào nhẹ nhõm, hắn không có ý kiến coi như cũng tốt, Thiệu Bồi Nhất cũng nhìn đồng tử gật đầu mỉm cười, chắp tay, lớn tiếng quấy rầy, sau đó cùng nhau xoay người đi ra ngoài.
Cánh cổng của ngôi nhà này chính là nơi tôi vừa bước vào, hai cánh cửa màu đen được chạm khắc, lúc cửa mở ra, ngoài cửa là đám sương mù, giống như sương mù trong sơn cốc, chậm rãi phiêu động.
Tôi biết mình mới vừa rồi chính là từ nơi đó đi vào, không khỏi thầm ngạc nhiên, lập tức cũng không lộ sắc mặt, cùng Thiệu Bồi Nhất đi ra ngoài.
Ngay lúc tôi đang đứng trong sương mù, không thể nhìn rõ trước mắt, đột nhiên xuất hiện một người đi lướt qua tôi.
Tôi có chút bất ngờ, lập tức quay đầu nhìn lại, lại thấy người kia cũng cùng lúc quay đầu nhìn, bốn mắt nhìn nhau, chỉ thấy người này người mặc một bộ quần màu lục, mái tóc dài ngang vai, mặt che lụa đen, chỉ có hai mắt sáng ngời lộ ra, bình tĩnh nhìn tôi.
Tôi nhất thời nhận ra được, đây không phải là người mà vào cái ngày đồng hồ chết, bị người tuổi trẻ thần bí đó kêu là sư muội, tên Nguyệt Tranh sao? Cô ta tại sao cũng tới đây?
Nhưng mà tôi với cô ta càng lúc càng xa, sương mù dày đặc kéo tới, sau đó cái gì cũng không nhìn thấy nữa.
Một khắc sau, chỉ cảm thấy Thiệu Bồi Nhất Nhất ở bên cạnh kéo tôi một cái, tôi ngơ người định thần lại, ngẩng đầu nhìn lên, mình đã ở bên ngoài, mà bốn phía sắc trời mờ tối, tôi nghi ngờ nhìn thời gian một chút, nhất thời bị doạ sợ hết hồn, thì ra đã bảy giờ rưỡi tối rồi!
Điều này thật sự quá khó tin? Tôi rõ ràng nhớ, tôi cùng Thiệu Bồi Nhất Nhất vừa tiến vào Phúc Duyên Trai số 79 phố Phúc Nguyên là lúc buổi sáng, giá chỉ bất quá ngồi chốc lát, nhấp một hớp trà, nói mấy câu nói, làm sao có thể, bên ngoài trời cũng đã tối?
Thiệu Bồi Nhất vừa thấy tôi kinh ngạc, cười hắc hắc nói:
- Có gì mà trợn tròn mắt chứ? Mấy ngày trước tôi lần đầu tiên tới, cũng mơ hồ như cậu vậy. Tôi nói với cậu, chỗ này thần bí khó lường, ở chỗ này một giờ, ngoại giới chính là mười giờ a.
Tôi càng sợ hãi hơn, thầm tính một chút, chúng ta ở chỗ này đợi cũng chỉ hơn nửa giờ, coi như từ buổi sáng đến bây giờ, thời
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền