Chương 107: Phúc Duyên Trai
Thiệu Bồi Nhất buồn bực mà nói.
- Không phải sớm đã nói cho cậu biết cần chuẩn bị một vấn đề hay sao, mau suy nghĩ, suy nghĩ đi……
Tôi gãi gãi đầu, hỏi cái vấn đề gì bây giờ?
Hắn nói qua, chủ nhân số 79 phố Phúc Nguyên kia có thể trợ giúp người có duyên giải đáp bất luận một vấn đề nào đó, nhưng mà giới hạn là một vấn đề.
Chỉ là hiện tại trong lòng tôi có bao nhiêu cái vấn đề? Ngay cả bản thân tôi cũng không thể đếm được, quan trọng nhất tự nhiên chính là nguyền rủa của nhà họ Hàn, trải qua mấy ngày này, chuyện này giống như một căn bệnh kín chôn sâu trong lòng tôi, tuy rằng không có phát tác, nhưng lại như ma chú làm tôi thường xuyên bừng tỉnh giữa đêm khuya, đó là tai nạn không dứt bỏ được trong cuộc đời.
Nếu tôi hỏi vấn đề này, chủ nhân thần bí của phố Phúc Nguyên kia, có thể trả lời được sao?
Tôi cũng không ôm hy vọng, đây là nguyền rủa truyền thừa ngàn năm của nhà họ Hàn, cuối cùng ngàn năm, cao nhân nhà họ Hàn xuất hiện lớp lớp, lại cũng chưa ai có thể phá giải, vị chủ nhân số 79 phố Phúc Nguyên lại có địa vị gì, chẳng lẽ có thể cởi bỏ ngàn năm mê man của nhà họ Hàn sao? Nếu hắn thực sự có bản lĩnh kia, nói vậy tổ tiên nhà họ Hàn đã sớm đi tìm hắn rồi chứ?
Cho nên tôi cảm thấy, chỉ sợ là người này hữu danh vô thực, được gọi là có thể giải đáp hết mọi chuyện trên thế gian, hơn phân nửa là hù người, phải biết rằng chuyện trên thế gian rối ren không thôi, dây dưa xen kẽ, ông ta có thể biết được một hai phần mười, đoán chừng cũng đã là một nhân vật ghê gớm rồi.
Nếu chuyện này ông ta không biết, như vậy thì lui mà cầu chuyện tiếp theo, hỏi một chút nơi ở của vị âm dương sư Tư Đồ Vẫn thì như thế nào nhỉ? So với nguyền rủa của gia tộc cấm kị sư, cái này chắc sẽ đáng tin cậy hơn một ít đi.
Còn nữa, tôi lại nghĩ tới Hà Điền Điền, nếu là hỏi chỗ ở của cái người đàn ông dùng tà thuật chiếm lấy sinh mệnh người khác, nói vậy ông ta cũng có thể biết đi chứ?
Còn có bây giờ ông nội tôi đang sống hay đã chết, còn cái người trẻ tuổi nhiều lần đối nghịch với tôi cơ hồ là không chết không thôi là ai? Cái tên chỉ chú sư kia đang ở nơi nào, thậm chí là răng nanh con trai Dạ Ma bị tôi cất sâu vào đáy hòm, Giải Trĩ hai đuôi ẩn trong Ngọc Tì Hưu, những chuyện này không cái nào không phải là nghi vấn trong lòng tôi.
Trong lúc nhất thời lại trào ra nhiều vấn đề như vậy, tôi nhíu mày, khó có thể quyết định, Thiệu Bồi Nhất hỏi tôi.
- Nghĩ ra được vấn đề nào chưa?
Tôi cười khổ.
- Nghĩ ra được một đống.
- Vậy cậu chọn chuyện nào quan trọng nhất, khó nghĩ nhất, phải biết rằng mỗi người chỉ có một cơ hội hỏi một vấn đề, nếu hỏi rồi thì về sau cũng không thể hỏi tiếp nữa.
Tôi vắt óc suy nghĩ, cũng chỉ có thể như thế, vậy nên bắt đầu từ vấn đề khó nhất quan trọng nhất, nếu ông ta không trả lời được thì từ từ hỏi tới mấy vấn đề sau, cho tới khi nào trả lời được mới thôi.
Vì thế tôi gật đầu với Thiệu Bồi Nhất, ý bảo tôi đã nghĩ kỹ rồi, cậu ta không nói thêm gì, quay đầu dẫn đường, cùng nhau đi về phía số 79 phố Phúc Nguyên.
Kỳ thật, tôi đã sớm đã nhận ra, đây vẫn là con phố Phúc Nguyên trước kia
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền