ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cấm Kỵ Sư

Chương 446. Làm thật rồi!

Chương 446: Làm thật rồi!

Tôi “vác” một bụng đầy suy nghĩ cùng Tiểu Bạch rời khỏi núi lớn, trước khi đi, Tiểu Bạch tò mò hỏi Thường thợ săn:

- Nếu đám cương thi đó đã điên cuồng tìm kiếm thức ăn. Sao ông lại tỏ ra như thường vậy? Ông cũng giống bọn nó ư?

Tôi thọt cậu ấy một phát rồi mắng:

- Đừng có lảm nhảm, chú Thường sao có thể giống như lũ cương thi kia được, nếu không chú ấy sao lại ở đây gác núi hả?

Thường thợ săn cúi đầu mỉm cười, đáp:

- Cậu nghĩ về ta quá tốt rồi. Thật ra ta cũng tới kiếm ăn, nhưng so với bọn nó thì có lý trí hơn.

Nói rồi, ông ta bất ngờ lao nhanh như chớp, con dao săn dắt bên thắt lưng đâm ra một cách mạnh mẽ. Chỉ nghe một tiếng rít, Thường thợ săn thu hồi con dao săn, phía trước mặt đã đâm xuyên một con chuột còn to hơn con mèo!

Nét mặt của Thường thợ săn ánh lên một cái nhìn tàn nhẫn, tôi bị dọa chết khiếp, vội kéo Tiểu Bạch quay mình chạy đi, ngay sau đó nghe thấy một tiếng hét thảm thiết ngắn ngủi phía sau, nhịn không được mà quay đầu lại nhìn. Trong mắt tôi là hình ảnh Thường thợ săn đã cắn một phát vào cổ con chuột, đầu lìa khỏi thân

Ôi mẹ ơi, máu tươi túa ra như suối, tôi bắt đầu hoảng sợ, nhìn bộ dạng và tình trạng của Thường thợ săn chẳng khác gì một con quỷ bất thường, chạy mau chạy mau, nơi này không thể ở lâu.

Cả hai chúng tôi đều cắm đầu cắm cổ chạy xuống núi. Nghe hàng loạt âm thanh quái dị không ngừng vọng đến từ phía sau, cả ngọn núi dường như đã rơi vào cảnh điên cuồng săn tìm thức ăn, tôi thầm nghĩ lần này xuống núi, phỏng chừng trên núi sẽ không còn sinh vật nào nữa.

Tình hình càng lúc càng cấp bách, tôi và Tiểu Bạch nhanh chóng chạy đến bên đường cái, từ xa nhìn thấy xe của Kha Nam đã đợi sẵn ở đó, không khỏi thở phào nhẹ nhõm, vội vàng chạy tới, Kha Nam đang ngủ gật bên trong. Thấy bọn tôi trở lại, chỉ dửng dưng hỏi một câu:

- Xong việc rồi sao?

Ta gật đầu:

- Ờ. Cứ xem là vậy đi, cảm phiền anh đợi ở đây mãi, mình đi thôi.

Anh ta lại hất hàm về phía ngọn núi:

- Sói khóc ma kêu thế kia, cậu lại bỏ đi như vậy à?

Tôi quay đầu lại nhìn, hiểu ý anh ta, cười khổ đáp:

- Vậy theo anh nên làm sao đây? Tôi còn có thể lần lượt chích máu trên mặt đất à? Tôi cũng đánh không lại nhiều như vậy được đâu... hửm? Anh ở trên xe, làm sao biết tình hình trên núi chứ?

Tôi bất giác cảm thấy sai sai, Kha Nam cười ha hả

- Chuyện này có gì lạ đâu, bây giờ tôi đang ngồi ở đây, tôi có thể biết được trong một trăm dặm thành phố, có người nào đó tiểu bậy dưới cột điện, rồi bị điện giật? Câu có tin không?

- Ờm... Tôi tin …

Tôi còn nói gì được đây? Đối với Kha Nam mà nói, cho dù anh ta có nói ra mấy thứ bí ẩn vô căn cứ thế nào đi chăng nữa thì tôi cũng phải tin, bởi vì nếu bất cứ ai từng nhìn thấy anh ta lái ô tô và nhảy ra từ tảng đá đều sẽ không bao giờ đặt nghi ngờ về những lời anh ta nói nữa ….....

Hai chúng tôi lên xe, Kha Nam quay đầu xe chuẩn bị về thành phố, lúc khởi động xe anh ta với tôi:

- Cậu cứ nghĩ kĩ đi. Chúng ta quay về, sinh linh trên núi này sẽ rơi vào cảnh khốn khổ. Khi tôi đến đã nói cậu rồi. Ngày hôm nay rất đặc biệt, nếu cậu chịu để

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip