Chương 447: Mật thất
Miêu nô Khả Khả liên tiếp tấn công bằng đôi móng vuốt, lại không cho tôi nhịp nghỉ để thở. Tôi cũng liên tục tránh né mấy lần, bắt lấy cổ tay cô ấy, nhưng lại hụt mất, cùng lúc động tác của cổ cũng càng lúc càng nhanh, sau khi miễn cưỡng trốn tránh vài lần nữa, đã không thể thoát được nữa, so với tốc độ của cô ấy, suy cho cùng tôi vẫn kém hơn rất nhiều.
Tôi không kiềm được mà tức giận trong lòng, muốn dùng cấm pháp nhưng hai tay tôi lại bị cô ấy ép chặt, khiến tôi không có không gian để ra tay. Lúc này mới hiểu ý của cổ, muốn cướp thế dẫn đầu nên không để tôi đánh trả.
Nam Cung Phi Yến ở một bên nhìn trong giây lát, thấy tình hình không ổn, giậm chân nói:
- Đồ đầu đất, em còn trốn, mau đánh lại đi.
Tôi vừa trốn vừa hô tô:
- Chị. Em muốn đánh trả cũng không kịp nữa...
Sắc mặt của Nam Cung Phi Yến rốt cuộc cũng thay đổi, quát:
- Miêu nô, nếu cô không dừng lại, tôi sẽ phải ra tay. Cô đã quên Cửu Vĩ Thiên Hồ rồi sao? !".
Nghe thấy lời này, trong tiềm thức của Miêu nô Khả Khả dường như ngưng đọng, trong mắt xẹt qua một tia sợ hãi, hiển nhiên là nhớ tới chuyện trước đây, mình nhân lúc này vội xoay người lui về, đã đem ngón tay kéo ngọc huyết, đồng thời rút ra tấm bùa chú, quát to:
- Trúng!
Khẩu lệnh vừa phát ra, một lá Khốn Tự Quyết đã xuất ra. Tôi không hề muốn tổn thương cô ấy, chỉ cần vây hãm cô lại là được rồi.
Ánh sáng đỏ lóe lên. Hình bóng Khả Khả bỗng nhiên ngừng lại, liền sau đó cổ quả thực là không thể cử động.thực sự đã bị mắc kẹt tại chỗ.
Nhưng mà cô ấy lại không phục, không ngừng giãy giụa tại chỗ muốn nhảy ra khỏi khe hở, đồng thời luôn miệng la hét, giống như một con mèo hoang nhỏ hung dữ.
Tôi cau mày, lấy ra Quyết Tự Chú, xem ra lá bùa này có thể khiến cô ấy hiền lành hơn một tí.
Nhưng đúng lúc này, ngoài cửa đột nhiên xuất hiện một người, lớn tiếng gọi:
- Tư Đồ tiên sinh có lệnh cho Hàn Thanh Thiên vào trong, bất luận kẻ nào cũng không được ngăn cản.
Theo bản năng, tôi ngẩng đầu nhìn, lập tức kinh ngạc, người này, là Hướng Vu-thần giữa cửa.....
- Hướng Vũ, sao cậu lại ở đây?
Tôi ngạc nhiên hỏi
- Ừ, đúng lúc tôi có chuyện đến hỏi Tư Đồ tiên sinh, lại gặp được cậu ở đây, vừa nãy tiên sinh có bảo, cho gọi cậu vào trong.
Hướng Vũ vừa cười vừa nói, đồng thời làm động tác "mời vào " đến hỏi Tư Đồ tiên sinh, lạ
Miêu nô vẫn còn đang la hét ở đó, tôi bước tới nhìn cô ấy, cười nói:
- Cô như vậy là không đúng đâu đấy. Chủ nhân của cô đã cho tôi vào rồi, còn kêu la cái gì, nghe lời, ngoan…
Khả Khả đã trở lại bộ dạng bình thường, chỉ nhe hàm răng nanh với vẻ hung dữ, nhưng nhìn điệu bộ của cô thực sự rất đáng yêu, tôi không nhịn nổi mà đưa tay vỗ vỗ đầu cô ấy, nhưng cổ lại há miệng toan cắn ngón tay tôi. Tôi giật mình, vội vàng rút tay lại, bực bội nói:
- Thôi, cô cứ đứng ở đây đi, đồ mèo nhỏ không nghe lời.
Tôi cũng mặc kệ cô ấy, quay người bước vào trong, đồng thời gọi Nam Cung Phi Yến và Tiểu Bạch, lúc cùng bước tới cửa, Hướng Vũ đưa tay ra và nói:
- Tiểu Thiên, Tư Đồ tiên sinh bảo chỉ để một mình cậu vào, những người khác đợi ở ngoài một lát
- Cái này...
Tôi quay đầu nhìn Nam Cung Phi Yến và Tiểu Bạch, sắc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền