Chương 461: Ba cuộc thi (2)
Dương Thần tội nghiệp ngay lúc ấy căn bản không biết phải bắt tay làm từ đâu, nhìn bản vẽ cũng chỉ có thể hiểu được kích cỡ vật mẫu. Cũng biết dùng đủ loại dụng cụ đó, nhưng mà suy cho cùng việc đóng tàu với đóng tủ không hề giống nhau, không phải chỉ nhìn kiểu dáng là làm được ngay, còn phải cân nhắc độ kín và kết cấu hợp lý của thân tàu, nếu không thì khi xuống nước sẽ bị rò nước và chìm xuống.
Việc này cũng là cùng quá hóa liều, Dương Thần vắt óc nhớ lại những phần về xây dựng trong Thiên Thư Lỗ Ban, đóng tàu, xây phòng ốc thực ra là một phần rất quan trọng trong Thiên Thư Lỗ Ban, nhưng lúc ấy cậu ấy chỉ quan tâm đến việc học pháp thuật, lòng dạ đâu mà để ý việc đóng một con tàu như thế nào, do vậy cậu chỉ nhớ được vài thứ vụn vặt, lúc này phải khổ não để nhớ lại, mặc dù chỉ nhớ được bảy tám phần nhưng cũng tạm chấp nhận được.
Cuối cùng, Dương Thần mất vài ngày để đóng xong một con thuyền, kích thước và kiểu dáng cũng tương đối, thế là đôi bên liền đi tìm một con sông lớn, muốn cùng thả hai chiếc thuyền lớn xuống nước. Nhộn nhịp náo nhiệt cả một ngày trời kiểm tra thắng hay thua. Xem thuyền của người nào làm tốt nhất thì người đó mới đủ tư cách làm thợ mộc.
Ngay lúc đó, Dương Thần dường như đã không còn là tù nhân bị giam giữ và cậu cũng chỉ nghĩ đến việc làm thế nào để giành chiến thắng. Việc đóng thuyền lần này thực sự là không dám chắc nhưng vì thanh danh của người kế thừa Thiên Thư của Lỗ Ban, phải chiến đấu hết sức mới được.
Ngày hôm đó, có hàng trăm người đến xem, họ đều là thôn dân ở bản làng núi cao. Hai con thuyền được đẩy xuống sông lớn dưới sự chứng kiến của mọi người, từng người một trèo lên tàu đứng ngày càng nhiều, chẳng mấy chốc đã đầy ắp.
Dương Thần và những người đó cùng thấp thỏm lo lắng nhìn thuyền xuống sông. Ra đến sông, số người tăng lên từng chút một, mặc dù thuyền có lắc lư, đong đưa nhưng không ai trong bị rơi xuống.
Dương Thần không kiềm lòng được mà vui mừng hẳn, xem ra tàu của mình đóng cũng tốt quá đi, lượng người trên thuyền của cả hai đều ngang nhau, thậm chí đã đầy ắp nhưng không hề chìm, ít ra cũng hòa nhau rồi đó.
Nhưng qua một hồi sau, con tàu do cậu đóng bắt đầu chao đảo trên sông, hình như trọng tâm không ổn định, sau khi lắc lư một hồi thì nghiêng hẳn sang một bên và lật úp trên sông.
Dương Thần như chết đứng, cậu ấy không ngờ thuyền mình lại bị lật như thế, bầu trời lúc này không hề nổi gió, mặt sông không một gợn sóng, thuyền bên kia dao động nhẹ trên sông, nhưng không đáng kể.
Rõ ràng, cậu đã thua ván này.
Lúc này Dương Thần mới bừng tỉnh ngộ, nghĩ tới cái gì đó mà dậm chân hối hận. Cuộc thi này ngay từ đầu đã định thua rồi, còn thi thố cái gì nữa?
Thuyền của cả hai, phụ thuộc thuyền ai có sức nổi tốt, thuyền người nào không tải được quá nhiều người bị chìm sẽ bị tính là thua cuộc. Nhưng Dương Thần chợt nhớ ra rằng con tàu có chìm hay không thì cơ bản cũng không liên quan nhiều đến việc quá tải, nguyên nhân thực sự của việc chìm tàu một là do mất cân bằng, hai là rò rỉ nước.
Trong đó quá tải là một trong những nguyên nhân gây mất cân bằng, còn rò rỉ nước mới là vấn đề chất lượng của thân tàu.
Tuy tàu mình đóng không dám nói là chất lượng nhưng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền