ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cấm Kỵ Sư

Chương 462. Chuyến đi mà “nói đi là đi”

Chương 462: Chuyến đi mà “nói đi là đi”

Sau khi nghe câu trả lời nhỏ rí của Dương Thần, tôi suýt nữa ngồi bệt xuống đất, cảm thấy đầu óc cứ ong ong.

Đây chẳng phải tìm chỗ chết sao? Ngày mai Dương Thần sẽ phải tiến hành vòng thi thứ 3 vô cùng quan trọng, thậm chí còn liên quan đến tính mạng nữa. Vậy mà đúng lúc này Tiểu Bạch sử dụng Linh Tê Mộng cảnh, cũng không biết bằng cách nào mà lại hoán đổi linh hồn với Dương Thần.

Nói cách khác, người sắp thi đấu vào ngày mai, mặc dù vẫn là thể xác của Dương Thần, nhưng linh hồn bên trong lại là Tiểu Bạch, cái này không phải là chuyện nhảm nhí sao, ngay cả Dương Thần cũng chưa chắc thắng, Tiểu Bạch đi rồi, cậu ta cũng biết cái khỉ gì về pháp Lỗ Ban đâu, làm thế nào để đấu với người ta?

Tôi cơ hồ thấy trước được hậu quả của trận đấu này. Một là Tiểu Bạch thua cuộc, phải giao nộp Thiên Thư Lỗ Ban, tất nhiên cậu ấy không lấy ra được, thế là bất chấp lý lẽ, vả lại cậu ta ở trong cơ thể Dương Thần, cũng không biết có thể sử dụng pháp thuật của chính mình không nữa. Nếu không, sẽ bị giết thịt. Cho dù là được, tôi cũng không nghĩ cậu ấy có thể đánh lại đám Yếm Thăng Sư kia, hậu quả khó lường, đâu cũng là ngõ cụt.

Thứ hai, vẫn là Tiểu Bạch thua. Đương nhiên, cậu ấy vẫn không thể giao Thiên thư Lỗ Ban, nhưng cậu ấy túc trí đa mưu, không chừng sẽ trì hoãn được thời gian, thậm chí còn kéo đối phương quay lại nhà của Dương Thần để tìm Thiên thư Lỗ Ban. Hậu quả khi làm như thế thực chất cũng là đường cùng, nhưng có thể chết "trễ" hơn vài ngày.

Thế, tôi phải làm gì bây giờ khi cả hai tình huống này đều không được biết khi nào?

Dương Thần thấy tôi đánh mắt một vòng nhìn quanh nhà, vẻ mặt đầy lo lắng, cũng rất buồn bực:

- Chúng ta có nên lên đường cứu cậu ấy ngay không? Nói thật thì, đám người đó chẳng phải hạng người tử tế gì, lúc trước mãi chưa ra tay với mình đều là có dè chừng, muốn lấy nhu thắng cương hòng lừa lấy Thiên thư Lỗ Ban, nhưng nếu ngày mai họ thắng, mình vẫn không thể giao Thiên Thư Lỗ Ban, thế nào cũng lành ít dữ nhiều.

Tôi cau mày và đáp:

- Tất nhiên mình biết mọi chuyện tồi tệ như thế nào mà, nhưng nơi đó là sào huyệt của Yếm Thăng Sư, cho dù chúng ta có giết, chắc chắn sẽ phải trải qua một cuộc chiến cam go, nhất là khi đối thủ có Tiểu Bạch làm con tin, trong khi số người chúng ta ít ỏi, liều chết không phải là một cách hay ho.

Dương Thần nói tiếp:

- Bọn mình tìm người trợ giúp đi, chẳng phải cậu quen biết nhiều người giỏi sao, còn Hồ tiên tỷ tỷ của cậu nữa, chúng ta cùng đi Nam Tân Cương giải cứu Tiểu Bạch không phải được rồi sao?

Tôi lắc đầu:

- Không đơn giản như thế, bây giờ thời buổi loạn lạc, mọi thế lực đều đang án binh bất động, hoạch định tính toán của mình, hành trình đến Nam Tân Cương còn rất xa. Nếu mình ra sức cứu Tiểu Bạch sẽ dễ dàng trúng kế điệu hổ li sơn của đối phương. Đến lúc đó, người ta đột ngột hành động ở những nơi khác, chúng ta có quay về cứu cũng không kịp, lại không có phép phân thân ắt sẽ bị đám người đó cuốn lấy. Làm không khéo sẽ khiến tình hình trở nên tệ hơn.

- Nhưng mà, dù sao cũng không thể bỏ mặc Tiểu Bạch, cậu ấy sẽ chết không nhắm mắt, bọn người đó cái gì cũng có thể làm.

- Ừ, mình biết rồi, trước

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip