Chương 465: Đại chiến người gỗ
Tại làng Thiên Thủy, Tiểu Bạch đột ngột xuất hiện, ắt muốn thi đấu với đối phương. Lòng tôi dấy lên nỗi kinh ngạc, nhìn sang Dương Thần, cậu cũng đầy vẻ sửng sốt, nói nhỏ:
- Không phải chứ, cậu ấy, muốn làm gì vậy?
Tôi quay lại, bơm thêm:
- Quá rõ ràng, đây là nhịp điệu mà cậu ấy muốn chơi. Nhìn người gỗ kia xem, có phải là của cậu làm không?
Dương Thần gật đầu trả lời:
- Ừ, là mình chế tạo ra đó, nhưng mình vẫn không biết có nên dùng pháp thuật không. Người gỗ này chỉ là một người gỗ bất tri bất giác. Nó không thể cử động, nó…
Nét mặt Dương Thần đầy kinh ngạc, tôi cũng rất khó chịu, Thần quân Giải Trĩ bên cạnh đứng khoanh tay. Quan sát tình hình trên sân rồi bảo chúng tôi:
- Hoảng cái gì? Không phải chỉ là một trận đấu thôi sao? Đừng ồn ào, nhìn cảnh tượng náo nhiệt, các cậu nhìn bộ dạng đầy tự tin của thằng nhóc kia đi, ta cũng rất kỳ vọng đấy.
Dương Thần gượng cười:
- Mình thật kỳ vọng không nổi. Tên đó dùng thân thể của mình, chốc nữa thua, còn bị người đánh nhừ tử…
Tôi nhịn không được mà bật cười:
- Cho dù bị đánh cũng là cậu ấy đau. Cậu sợ cái gì? Dù sao chúng ta đều ở đây, có thể giương mắt nhìn cậu gặp chuyện sao?
- Haiz, cậu không hiểu. Đó là cơ thể của mình. Cho dù linh hồn bên trong hiện giờ là Tiểu Bạch, nhưng khi bị đánh, mình cũng sẽ cảm thấy khó chịu theo. Đây gọi là cảm đồng thân thụ, mười ngón tay đều kết nối với trái tim.
Dương Thần vẻ mặt ủ ê nói, tôi nháy mắt với cậu ấy:
- Đừng lo lắng, nếu Tiểu Bạch đã xuất hiện thì chắc hẳn đã có chút chắc ăn, đừng coi thường tên này, mưu ma quỷ kế nhiều vô cùng.
Chúng tôi đang nói chuyện to nhỏ ở đây trong khi người trong sân đấu đã đặt xong hai tượng gỗ cách nhau năm mươi mét, đứng đối diện nhau. Tiểu Bạch và Xích Mộc cũng đứng cạnh người gỗ. Xích Mộc nhìn chằm chằm vào Tiểu Bạch, hắn ta chắp tay lên tiếng:
- Dương huynh đệ, ngày hôm nay là trận đấu thứ ba và cũng là trận chung kết của chúng ta. Sau lần này, thắng thua hay thành bại của chúng ta sẽ được phân định. Tôi mong cậu giữ lời hứa, nếu cậu thua thì Thiên thư Lỗ Ban…
Tiểu Bạch ngẩng đầu, tiếp lời:
- Hiểu hiểu, chỉ là Thiên thư của Lỗ Ban thôi mà. Dương Thần nói lời giữ lời. Nếu như ta thua, ta sẽ giao cho ông. Không bao giờ hối hận.
Xích Mộc gật đầu hài lòng:
- Được, nói thật, bọn ta cũng coi trọng thân phận của cậu, người thừa kế đương thời của Lỗ Ban Thiên thư, thân phận này không là gì với người khác, nhưng trong mắt bọn ta lại là nhân vật cấp bậc đại sư. Chà, mấy lời này không nói nhiều nữa, dù sao thì chúng ta cũng đã có thỏa thuận rồi, nào, bắt đầu đi.
Hắn vừa dứt lời, trong sân liền có một người đứng lên trên băng ghế trọng tài, dáng người gầy còm, để râu cá trê, mày chữ bát, đầu đội một tấm vải đen, thân khoác áo choàng ngắn sặc sỡ đủ màu nhìn vào sân, liền hô to:
- Trận thi đấu thứ ba, bây giờ bắt đầu, từ bây giờ trở đi thời gian thi đấu còn nửa canh giờ, người gỗ của bên nào ngã xuống đất, coi như thua. Theo quy định, hai bên chỉ được phép dựa vào kỹ thuật chế tạo cơ máy móc của mình, không được sử dụng pháp thuật, người nào làm trái trực tiếp đánh thua
Thông báo xong, hắn cầm lấy một tấm gỗ màu đen, gõ lên bàn, cuộc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền