Chương 464: Làng Thiên Thủy
Cuối cùng thì chúng tôi cũng đã đi hết con đường, ông lão kia sau khi nhìn thấy Thần quân Giải Trĩ thì cả thái độ đã có sự thay đổi lớn. Mặt mày tươi cười, khóe mắt cong lên, nếp nhăn trên gương mặt như giãn ra, cô gái đi bên cạnh lão làm ra vẻ thản nhiên nhưng luôn lén lút đưa mắt nhìn trộm qua đây, ánh mắt luôn không thể rời thần quân Giải Trĩ.
Trái lại, tôi và Dương Thần trở thành người hầu, nhưng cũng không thành vấn đề, ai bảo thần sắc của Thần quân Giải Trĩ tỏa sáng chói lọi thế kia, hai người chúng tôi đều là phàm phu tục tử, so với những người ta, Không cạnh tranh lại đâu.
Tôi cũng vui mừng bớt lo, chỉ đơn giản đi đằng sau cùng với Dương Thần tiến về phía trước, trong khi Thần quân Giải Trí dẫn đầu cùng hàng với ông lão. Hai người vừa đi vừa nói chuyện, không về chuyện này thì cũng là chuyện kia, hơn nữa hình như Thần quân Giải Trĩ thực sự có chút ấn tượng về nơi này, thỉnh thoảng hỏi ông lão vài câu, nói vài chuyện về một số tin đồn cũ của địa phương. Ông lão cũng thật tâm trả lời tất thảy, hai người họ người nói người hỏi quên cả trời đất.
Cứ như thế, chúng tôi đi một mạch về phía trước. 20 dặm, nói xa cũng không xa mà bảo gần cũng không gần. Khi mặt trời dần lên cao, cuối cùng chúng tôi cũng đến trước một ngôi làng rộng lớn.
Trông từ xa, tôi đã thấy những ngôi nhà trong làng đều tăm tắp, đường xá rộng rãi. Phía bên kia ngôi lành chính là những dãy núi và ruộng bậc thang nhấp nhô, con đường lớn này dẫn thẳng vào làng.
Dương Thần đột ngột lên tiếng:
- Đúng rồi, chính là chỗ này, chính là ở đây…
Vừa nói cậu ấy vừa chỉ về phía bên kia ngôi làng:
- Đi một đoạn ngắn về phía đó, rẽ vào một góc núi, chính là một con sông lớn, lần trước chính là ở đó…
Ông lão đột nhiên quay lại và nói với chúng tôi:
- Phía trước chính là làng Thiên Thủy. Các vị cứ tự nhiên. Chúng tôi có việc, không đi cùng được nữa.
Lão nói xong liền kéo theo cô gái, không hề quay đầu lại, cô gái quay nhìn Thần quân Giải Trĩ một cái, chợt đưa tay ra hiệu, sau đó cùng ông lão đi khỏi.
Tôi đánh liều trêu thần quân Giải Trĩ một tí:
- Giải ca, cô bé có hứng thú với ông rồi.
Ông ấy trừng tôi chằm chằm:
- Đừng lộn xộn, đây là làng Thiên Thủy, thế nào, vào cướp người đi chứ?
Tôi nhìn sang Dương Thần:
- Cậu còn nhớ mình bị nhốt ở đâu không? Còn nữa, cuộc thi hôm nay mấy giờ sẽ bắt đầu và ở đâu, chúng ta phải nắm chắc để lập kế hoạch cướp người.
Dương Thần nhìn thời gian rồi đáp:
- Bây giờ đã gần tám giờ. Dù chưa ấn định thời gian cụ thể nhưng cũng phải nhanh thôi. Hiện tại mình có hai ý này, một là mau chóng tìm ra nơi mình bị giam và giải cứu Tiểu Bạch. Hai là đợi đến khi chúng ra tay, giữa đường cướp người.
Tôi hỏi cậu ấy:
- Nếu trực tiếp đến nơi bị giam giữ để cứu người, mình nghĩ ở đó nhất định có lính canh nghiêm ngặt, hơn nữa cơ quan cấm chế khá nhiều đúng không?
Cậu gật đầu:
- Đúng, đúng là như vậy, nếu không mình đã tìm cách cao chạy xa bay từ lâu.
- Vậy thì dùng cách thứ hai xem thế nào. Chờ bọn chúng xông ra rồi cướp người. Có vẻ dễ làm hơn.
Nhưng tôi vừa nói xong, Dương Thần liền cau mày:
- Nhưng mà tình huống lúc này đã khác, ai biết Tiểu Bạch hiện giờ ra sao, nếu cậu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền