Chương 467: Đại pháp sư Thiết Thác
Tiểu Bạch 'đơn phương độc mã' đối mặt với một đám người nhưng lại nghiêm nghị không mảy may sợ hãi, cậu chống hông vênh mặt chẳng khác gì mấy mụ đàn bà chua ngoa chửi đổng trên phố, chỉ vào nhóm người mà bảo:
- Ta đã sử dụng pháp thuật gì, ta đã sử dụng phép thuật gì nào, ngươi nói xem?
Xích Mộc quát:
- Ngươi sử dụng Ngự hồn thuật! Ngươi dám nói trong người gỗ của ngươi không sử dụng Ngự hồn thuật xem?
Tiểu Bạch đầy vẻ khinh thường hỏi ngược:
- Ngự hồn thuật? Đó là cái gì? Này, ngươi thật là đánh giá ta cao rồi đấy. Ta thật không biết thứ pháp thuật cao siêu đến thế. Nói thật với ngươi, một là ta chả dùng phép gì sất, hai là cũng không chiêu gọi quỷ ma. Ta xin thề với trời, nếu ta dùng phép sẽ khiến chân tay nổi mủ, đầu thì lở loét, trời thì nổi sấm sét đánh nát ta như con gà, ngươi có dám thề như ta không?
- Ta…
Xích Mộc trừng mắt, bất chợt không nói được lời nào, tên này có lẽ có pháp lực cao cường nhưng nếu so về độ càn quấy thì dù hắn có đánh ngựa cũng không thể đuổi kịp Tiểu Bạch. Hắn liên tục nhìn sang trọng tài bên cạnh để cầu cứu, gã trọng tài chỉ vào Tiểu Bạch và kêu to:
- Đúng vậy, ban hội thẩm chúng tôi đã có thể xác định. Ngươi thua rồi còn muốn nhiều lời? Ngươi nói gì cũng vô ích. Dựa vào giao ước, người thua sẽ phải giao nộp thiên thư Lỗ Ban!
Tiểu Bạch chỉ vào mũi mà mắng:
- Giao cái chân bà nội mày, mày giở trò, cả nhà tụi mày đều là xảo trá, rõ ràng là tao không có dùng pháp thuật. Tụi bây là lũ hội thẩm đồng nát, đều cùng phe con mẹ với hắn. Ông trời ơi, còn có đạo lí hay không? Mau ra đây phân xét đi, có người ăn cướp này...
Tiểu Bạch bắt đầu phát huy tuyệt kỹ của mình: mặt dày ăn vạ. Nhưng những gì cậu ấy nói lại đều là sự thật. Từng lời từng chữ đều là sự thật việc thật. Tiếc rằng đây là địa bàn của người ta, tính kế cậu rõ ràng thế nhưng ai sẽ giảng đạo lí với cậu đây?
Tôi cũng không nhịn nổi nữa, chỉ cảm thấy cơn giận nổi bừng bừng, toan đi ra giúp Tiểu Bạch rời khỏi đấy, nhưng đúng lúc đó, một âm thanh trầm thấp đột ngột vang lên gần đó.
- Đúng, cậu ta nói đúng. Cậu ta quả thực không sử dụng pháp thuật. Là các ngươi đã thua rồi.
Tôi sững sờ, giương mắt nhìn thì há hốc mồm, người đang nói chuyện lại chính là lão già mà chúng tôi đã gặp trên đường lúc sáng...
Lão già cùng cô gái từ trong đám đông bước ra, tôi vội vàng gác lại ý định ra mặt, đồng thời túm lấy Dương Thần, thấy một già một trẻ tiến lên, nét mặt của mấy gã trọng tài đó đầy kinh ngạc, thậm chí còn mang theo nét hoảng sợ, gã trọng tài gầy gò vội vã bước tới, khom mình cúi đầu chào ông lão:
- Đại pháp sư Thiết Thác, sao ngài lại ở đây? Cũng không báo trước. Chúng tôi cử người nghênh đón ngài đàng hoàng....
Ồ, hóa ra đây là một đại pháp sư, điều này cũng hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của tôi, nhìn ông lão híp mắt, chậm rãi gật đầu:
- Có gì để nói đâu, ta đã không còn là một đại pháp sư nữa rồi, ông cũng không cần phải khách sáo. Trưởng lão Vượng Tài, hiện giờ trong làng Thiên Thủy chẳng lẽ không có người đứng ra chủ trì công đạo sao? Tùy ý lăng mạ người ngoài như thế này thật không phải là tác phong của người Miêu thôn chúng ta.
Suýt nữa thì
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền