Chương 468: Mộc Linh
Cuộc tranh luận trong đấu trường vậy mà vẫn tiếp tục, chỉ một giờ mà gần như nhanh chóng phát triển thành một cuộc hỗn loạn. Các bên tranh cãi không ngừng. Sau khi tố cáo lẫn nhau thì thấy trưởng lão Vượng Tài kia đưa người vây kín đấu trường, phân tán những người xem náo nhiệt xung quanh, tạo tư thế sắp làm việc lớn.
Chẳng mấy chốc đã có người tới vội vàng đuổi chúng tôi rời đi, nhưng còn chưa kịp đợi người kia đi tới, Thần Quân Giải Trĩ đột nhiên trừng mắt nhìn bọn họ, một làn bá khí khuếch tán, mấy người đó sợ són ra quần, ngã lăn lộn bỏ trốn.
Lúc này, ba người chúng tôi rốt cuộc cũng được chú ý, trưởng lão Vượng Tài chỉ vào chúng tôi quát lớn:
- Mấy kẻ chói tai này từ đâu đến. Người đâu, bắt chúng lại cho ta!
Tiểu Bạch lúc này ngoảnh đầu nhìn lại, phát hiện vậy mà chỉ còn lại mấy người chúng tôi, liền tỏ ra kinh ngạc, ngoài ra còn thêm phần phấn khích, đặc biệt là khi nhìn thấy linh hồn của Dương Thần nhập bên trong thân thể hắn. Hắn bật cười lớn, vỗ tay nói:
- Ha ha, tôi đoán là các người sẽ đến, nhưng không ngờ lại nhanh như vậy. Tôi nói các ngươi ngồi máy bay đến à?
Tôi đen mặt đáp lại:
- Không có chuyện ngồi máy bay, cũng gần giống với đánh thần thú thôi. Tôi nói làng Thiên Thủy của các ngươi đối đãi với khách từ xa đến như thế này sao, tôi xem ai dám làm gì!
Phía bên nói chuyện có người đến bắt chúng tôi, tôi ở bên này trừng mắt nhìn. Vài người dừng lại ngay lập tức, nhìn lại trưởng lão Vượng Tài. Tiểu Bạch lúc này không quan tâm đến họ nữa, người gỗ kia cũng chẳng cần nữa, vui vẻ chạy về hướng phía chúng tôi.
Sau khi xông tới, cậu ta cũng không để ý đến chúng tôi, trực tiếp kéo Dương Thần rồi nhìn trên dưới trái phải, vừa nhìn vừa nói lớn:
- Này, đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy Bạch Gia chân chính. Hóa ra lại uy vũ, đẹp trai như vậy. Tôi nói anh mặt mày khắc khổ làm gì, như vậy không đẹp trai nữa, đúng, đến vui vẻ một tí, anh xem, cả hai chúng ta không phải đều dễ thương hay sao?
Dương Thần nhìn thấy thân thể của mình vẻ mặt khó xử, nghe Tiểu Bạch nói như vậy càng không biết nên cười hay nên khóc, lo lắng lôi kéo Tiểu Bạch nói:
- Đừng làm loạn, cậu giả vờ cái gì, mau đổi lại đi…
Tiểu Bạch bình tĩnh nói:
- Đừng lo, như vậy mới vui, hơn nữa, tôi vẫn chưa xong việc đâu... Này, tôi nói lão Vượng Tài kia, các người đã nghiên cứu xong chưa, tôi đã thắng rồi, có phải nên để tôi đi rồi không?
Vượng Tài hừ một tiếng rồi nói:
- Ngươi đã dùng thuật Ngự Hồn, không chỉ vi phạm luật chơi mà còn vi phạm điều cấm kỵ. Ngươi còn muốn rời đi?
Tiểu Bạch nói:
- Ta lại nói với ngươi một lần nữa, ta căn bản không biết thuật Ngự Hồn gì cả, ngươi cũng chẳng thể dọa ta. Nếu ta muốn rời đi, chẳng ai có thể ngăn cản.
Vượng Tài sa sầm nét mặt, giận dữ hét lên:
- Người đâu, lập tức phong tỏa cổng làng. Không ai được ra vào nếu không được phép. Ai vi phạm sẽ bị nội quy của làng luận tội, người cố ý công kích cổng làng, giết không tha!
Hàng chục người phía sau lưng hắn phản ứng ầm ĩ rồi lập tức giải tán, một số vây quanh chúng tôi, một số đi ra đóng cổng làng, một số thì quay đầu chạy vào sâu trong làng, đoán chừng là đi gọi người tới.
- Ngươi là cái loại người gì mà dám trà trộn vào làng Thiên
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền