Chương 469: Kỵ sĩ rồng
Dương Thần cũng ngẩn ra, gãi đầu không biết xoay sở ra sao, Mộc Linh kia nói:
- Chính là gã ranh kia bắt được ta ở trong núi, muốn luyện hóa ta, may mà ta sớm có cơ hội để thoát ra. Đêm hôm qua, khi ta cô độc không người giúp đỡ, trong cơn mê man, thấy có hào quang bay trên trời. Ta bị hào quang đó thu hút, không để ý thấy mình đã bay trở về quá khứ, không ngờ nhập hồn vào trong thân thể của người gỗ này.”
Tiểu Bạch nói xen vào:
- Này, các người xem như thế nào đi. Ta đã nói rồi, ta không dùng thuật Ngự Hồn, là là chính hắn tự mình đến…
Thần Quân Giải Trĩ nói:
- Ngươi tiểu tiểu Mộc Linh này, cho dù nhập hồn vào trong người gỗ, nếu không có phương pháp đặc biệt kích hoạt thì cũng mù mà mù mờ, không có cách nào hình thành thực thể, nhưng điều này không quan trọng. Hiện tại đã quyết định, người là Mộc Linh, không phải là thuật Ngự Hồn, mà cái đám ranh con làng Thiên Thủy này mới chính là kẻ sử dụng thuật Ngự Hồn, thao túng linh hồn người chết, nhập linh hồn vào người gỗ. Bản tính Mộc Linh không thể chấp nhận để các ngươi hại người, do đó, mới có cuộc chiến vừa rồi. Điều ta nói có đúng không?
Lần này người trong làng Thiên Thủy đều không nói nên lời. Mặt Xích Mộc kia lúc trắng lúc xanh. Trưởng lão Vượng Tài hừ một tiếng rồi nói:
- Mọi người trước đó đã ước định rồi, dựa trên mỗi một bằng chứng của thuật chế tạo cơ quan, không được phép sử dụng phép thuật, nhưng thấy cuộc so tài trước của các ngươi, rõ ràng đều có tình huống vi phạm. Hiện tại, ta phán định lần thi đấu này vô hiệu, chọn ngày khác thi đấu lại. Xích Mộc phạm sai, cút về tự cảnh tỉnh cho ta, còn ở đây mất mặt làm cái gì nữa!
Xích Mộc chán nản xoay người bỏ chạy, trưởng lão Vượng Tài lạnh mặt nói:
- Tên khốn này, làm cho làng Thiên Thủy mất mặt rồi, khi về, ta nhất định giáo huấn hắn thật tốt. Có điều trận đấu này tuy rằng vô hiệu, vẫn mời các vị lưu lại mấy ngày, đợi thi đấu xong, bất luận thắng thua, ta đều thực hiện lời hứa, đưa các người các người ra ngoài…
Thần Quân Giải Trĩ bực mình nói:
- Đi đi đi, bớt giả bộ, ai có thời gian mà đợi ngươi, ta quản ngươi cái này cái kia. Này, người vẫn còn ở lại ở đây sao, không còn việc gì nữa thì chúng ta quay trở về thôi.
Hắn hét với Tiểu Bạch một tiếng, Tiểu Bạch dang tay nói:
- Cơ bản chẳng có liên quan gì đến ta, quỷ mới lưu lại đây, tiểu ca, chúng ta đi…..
Tôi gật đầu, bước về phía trước, nói:
- Được rồi, tôi nói trưởng lão Vượng Tài ngươi đừng nhọc lòng nữa. Thi đấu kiểu này, ngược lại, trước đây mọi người ngang nhau, ngươi cứ tính là không thắng không thua, thiên thư Lỗ Ban ngươi cũng không cần nhớ nhung nữa, chúng ta hẹn gặp lại.
Vừa nói, tôi vừa kéo Tiểu Bạch lùi lại, định kéo Thần Quân Giải Trĩ giận chân một lát là lên trời rồi, sau đó, một đường hướng về phía Bắc là về nhà, để những người của làng Thiên Thủy này trực tiếp há hốc mồm.
Mộc Linh kia vừa nhìn thấy liền lo lắng, sốt sắng nhìn về phía chúng ta. Trưởng lão Vượng Tài tức giận nói:
- Các ngươi rốt cuộc là ai? Các người coi làng Thiên Thủy là nơi nào? Muốn đến thì đến, muốn đi thì đi. Ta không quan tâm các ngươi có phải là Thần Quân hay không, cho dù là đại pháp sư Thiên Hoằng có ở đây ngày hôm nay cũng vô
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền