Chương 485: Trùng sinh
Bất chợt, một cơn gió thoảng qua làm tôi giật mình tỉnh giấc. Mở mắt ra, lại bị dọa cho bay hồn.
Tôi thực sự đang nằm trên một sườn núi với cơ thể “trần như nhộng”, đứa mắt nhìn quanh thì hóa ra đấy chính là Thông Thiên Nha ở Thiên Hỏa cốc
Chỉ là Thông Thiên Nha này đã thay đổi diện mạo từ lâu, toàn bộ đỉnh núi bị lật tung để lộ ra một cái hố sâu khổng lồ ở giữa, chính là động Hỏa Long, nhưng lúc này hỏa long đã biến mất, còn Thông Thiên Thạch coi như là bị phá hủy hoàn toàn. Thiên Hỏa cốc còn bị tàn phá nặng nề hơn, thật là một mớ hỗn độn, khắp nơi toàn là lửa cháy không-biết-bao-giờ- tắt, người trong sơn cốc chia thành từng cụm di chuyển, tìm kiếm...
Trước mặt tôi, Huyết Ngọc Ban Chỉ lơ lửng trên không trung, khẽ xoay, đang tản ra hồng quang.
Tôi thở dài, đưa tay ra với tâm trạng có phần phức tạp, cầm Huyết Ngọc Ban Chỉ, nhưng lại thấy thể tích và hình dạng của thứ này đã thay đổi. Nó to gấp đôi, dài chừng một tấc, toàn thân màu đỏ như máu, ánh lên màu đỏ huyền bí, vầng hào quang luân chảy phía trên dường như đang ẩn chứa thứ năng lượng vô hạn.
Trong lòng tôi dao động, đeo Huyết Ngọc Ba Chỉ vào ngón tay, vừa khít một đốt tay. "Rắc" một tiếng, một vết máu ngay lập tức bắn ra, dài chừng hai tấc. Đầu nhọn lóe lên màu đỏ tươi lạnh lẽo.
Huyết Ngọc Ban Chỉ, một biểu tượng của di sản Hàn gia, bên trong chứa đựng tinh huyết và linh hồn của bao đời tổ tiên Hàn gia, chính là thánh vật thiêng liêng tối cao, là thần khí do ông trời ban tặng.
Lòng tôi chợt xúc động, bây giờ tôi cũng được coi là sống lại rồi, tôi ngước nhìn xung quanh, hiện tại tôi không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, Phúc Duyên Trai...
Đột nhiên tôi nhớ đến lời của Tân Nhã và cảm thấy hơi luống cuống, nhưng nghĩ lại thì không đúng, nếu Phúc Duyên Trai đã hành động, thì theo như chủ trì Phúc Duyên Trai nói, thế giới đáng lẽ đã đảo lộn từ lâu rồi.
Chẳng qua là bộ dạng của nó bây giờ cũng có khác gì bị đảo lộn đâu. Tôi đứng dậy, kiểm tra người mình thì ngoài cặp mông trần hình như không có nhiều thay đổi so với trước kia. Chỉ là làn da cơ thể mịn màng, trắng trẻo thanh tú y như mới chui ra từ bếp lò, tôi sờ vào cái cằm thì râu ria gì cũng không còn, tôi sực nhớ đến cái gì đó liền sợ hãi nhìn xuống...
- Cậu Hàn!
Một tiếng gọi lớn đột nhiên vang lên từ bên cạnh, tôi giật mình ngồi xổm xuống, đang tìm hòn đá để núp thì thấy một người từ vách đá bay lên, người mặc đồ đen hùng hổ, tay áo dài phất phơ. Thì ra là Ngự Long gia Hoàng Cửu Khanh.
Vừa nhìn thấy là ông ta, tôi vui như được mùa, vội vàng thò đầu ra phiến đá vẫy tay với hắn:
- Ông Hoàng, tôi ở đây...
Hoàng Cửu Khanh quay đầu lại, nhìn thấy tôi, trên mặt cũng lộ ra vẻ vui mừng, sải chân nhảy qua, chỉ là tôi núp sau tảng đá không ra ngoài, anh ấy đi tới trước mặt, ngạc nhiên hỏi:
- Cậu... bọn tôi còn tưởng cậu đã gặp nạn. Sao cậu trốn ở đây, cậu, sao lại không ra ngoài vậy? Hỏa long chạy mất rồi, đất Miêu Cương bình an vô sự.
Vừa nghe tin rồng lửa bỏ chạy mà lòng vừa mừng vừa lo, mừng là nơi này tạm thời đã an toàn, lo là rốt cuộc Trảm Long Thoi vẫn không giết được rồng lửa, cứ để nó chạy ắt sẽ có hậu họa về sau.
- E hèm, bây giờ tôi không
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền