ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cấm Kỵ Sư

Chương 486. Thu hoạch bất ngờ

Chương 486: Thu hoạch bất ngờ

Đột nhiên, vầng hào quang lưu chuyển trước mặt tôi, tựa như một con đường đầy sao bất ngờ mở ra trước mặt tôi, và mọi thứ xung quanh đều biến mất. Tôi như đặt chân lên vũ trụ sao trời, và cơ thể không nhịn được mà bay lên.

Lòng tôi kinh ngạc, hóa ra dịch chuyển hàng ngàn dặm trong nháy mắt là thế này sao?

Bên tai chợt vang lên tiếng cười của Hoàng Cửu Khanh:

- Thật tuyệt vời, ha ha, thật tuyệt vời. Nếu cậu vẫn ở trạng thái thể chất, mảnh vỡ của Thông Thiên Thạch sẽ không cách nào mang cậu theo, nhưng cậu giờ đây đã ngưng tụ thành linh thể. Thông Thiên Thạch đúng lúc thích hợp, đi đi, đến nơi mà cậu muốn, Thông Thiên Thạch này, từ giờ ta sẽ trao cho cậu.

Tôi đang ở trong hư không, lớn tiếng đáp:

- Cám ơn...

Được bao quanh bởi vô số tinh quang, cơ thể tôi xuyên qua con đường kỳ diệu này, trong lòng liên tục nghĩ về phố Bình Sơn và Thiên Hồ cốc. Một điểm sáng từ từ hiện ra trước mắt, giống như một ngọn đèn sáng trong con đường tối tăm này. Tim tôi mừng thầm, liền gấp rút bay đến đó.

Thời gian bên trong thông đạo vô tận này dường như hoàn toàn ngưng đọng, không biết đã qua bao lâu, chỉ ngẩn ngơ trong chốc lát như đã trôi qua trăm năm, trước mắt chợt sáng liền lao vào một dải ánh sáng. Tôi cảm thấy có vô số ngôi sao tràn vào cơ thể mình ngay tức thì. Đầu óc tôi bối rối, hét lên và loạng choạng rơi xuống từ trên không

Lần này nằm ngoài dự đoán của tôi, nó giống như đang đi trên đường. Đường đột nhiên sụp lún, cảm giác tự dưng rơi xuống hố sâu, mà còn là hố sâu vạn trượng.

Nhưng nó chỉ có vẻ mơ hồ một lúc, cảm giác rơi không điểm dừng liền biến mất, tôi ngã cái bịch xuống đất, hơi đau, khi mở mắt ra đã thấy ngay trước mặt là một ngọn núi cao, và cây cối thưa thớt và rải rác, một cảnh hoang vắng.

Đây... hình như không phải Hồ cốc?

Tôi đứng dậy và xem xét xung quanh, nhưng nhìn thế nào tôi thấy nó giống như ngọn núi vô danh đó, cũng chính là nơi mà đám cương thi tụ tập.

Tại sao lại đến chỗ này rồi vậy? Nơi này còn cách phố Bình Sơn trăm dặm, Hồ cốc thì xa hơn nữa. Thông Thiên Thạch này...

Tôi lấy Thông Thiên Thạch ra, kiểm tra xem mà cũng chẳng có gì đặc biệt, chỉ là một viên đá đen thui mà thôi. Tôi khó mà tin được, vừa rồi chính món hàng này đã đưa tôi xuyên qua khoảng cách nghìn dặm trong tích tắc?

Mặc dù vẫn còn cách thành phố Bình Sơn một đoạn, nhưng có thể đến đây đã tốt lắm rồi, có thể có chút sai lệch, nhưng cũng không là gì cả. Tôi có thể làm lại lần nữa mà.

Chỉ là lúc tôi cầm Thông Thiên Thạch, muốn bay lại lần nữa thì lại không hề có phản ứng, mặc cho tôi tập trung tinh thần cỡ nào, thậm chí niệm kinh với cục đá như bệnh thần kinh, đều vô hiệu tất thảy.

Tôi hậm hực cất viên đá vào, thầm nghĩ chắc thứ này có thời gian hiệu lực của nó. Trong bao lâu thì không thể sử dụng lại? Hay là vừa rồi Hoàng Cửu Khanh giúp tôi làm phép mới hữu hiệu, với lại mình tôi không thể nào thúc đẩy nó?

Ngẫm nghĩ một hồi, tôi có hơi ù ù cạc cạc, nhưng dù Thông Thiên Thạch không còn dùng nữa thì hơn trăm dặm còn lại tôi vẫn phải đi, nhưng cái nơi quỷ quái này trước không có làng sau không có quán nếu cuốc bộ thì không biết đến ngày tháng năm nào.

Tôi lục người mình, hoàn toàn không có

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip