Chương 490: Dò xét tình hình địch
- Nếu em ra ngoài, Thiên Hồ cốc hiện tại đã trong trạng thái hoàn toàn đóng chặt, đại trận canh giữ sẽ rất khó ra vào. Đến lúc đó...
Sắc mặt Nam Cung Phi Yến có phần lo lắng mà nói, tôi cười đáp:
- Thật ra, vừa rồi em cũng nghe thấy trong lời dì Tuyết, chỉ muốn một mặt phòng thủ. Chỉ cần qua hai ngày thì mọi thứ sẽ im ắng. Vì thế đại trận giữ núi sẽ vô cùng kiên cố. Nhưng mà chị cũng bảo, đã ra vào khó khăn thì khi quân địch tấn công, chúng ta chẳng phải cũng không thể đánh trả và chỉ đành rụt cổ chờ đến lượt à?
Chị bất đắc dĩ nói:
- Ừm, thì là vậy. Ý của dì Tuyết đánh bừa không phải là cách, tốt hơn là nên…
Tôi lắc đầu:
- Bị đánh cũng đâu phải là cách đâu. Sao chị biết quân địch không phá được đại trận canh giữ chứ, nhỡ bị chọc thủng thì mấy chị làm sao đây?
Chị do dự một lát rồi nói:
- Ý của dì Tuyết nói là nếu nơi này bị công phá, chúng ta sẽ lui về Tam Thanh Giới, đại trận ở nơi đó còn lớn mạnh hơn bên ngoài gấp mười lần. Chắc đủ để cầm cự ít nhất ba ngày.
- Sau ba ngày thì sao?
- Ba ngày sau nguyên khí thiên địa thay đổi, bọn chúng liền sẽ tự lui không chiến đấu, đợi thời cơ sau đến thì đã là chuyện của trăm năm sau.
Tôi vẫn lắc đầu nói:
- Mấy chị nói có phần tự tin quá rồi đó. Nghĩ mà xem. Phúc Duyên Trai đã chuẩn bị cho lần này đã hơn trăm năm, nếu không có nắm chắc chính xác sẽ không tùy tiện mà ra tay. Mọi việc đều cần suy xét ở hướng tồi tệ nhất vì chúng ta không được thất bại, tuyệt đối không được thất bại. Đặc biệt khi trước mặt là địch mạnh ta yếu, chúng ta phải gửi gắm sự an nguy của toàn bộ Thiên Hồ cốc và thiên hạ lên đại trận này, thực sự em nghĩ không ra sự tự tin của dì Tuyết từ đâu mà ra.
- Thực ra chị cũng không yên tâm, nhưng dì Tuyết nói nói, đại trận của Tam Thanh Giới hồi đó là do tiên nhân để lại, và không ai trong giới phàm trần có khả năng phá vỡ đại trận này…
- Nhưng mà sao chị biết những người đến lần này đều là người phàm chứ? Chủ trì Phúc Duyên Trai, mấy chị có biết lai lịch của hắn không, Dì Tuyết có rõ mọi chi tiết của hắn không?
- Dì Tuyết... cũng biết một ít.
- Ồ? Dì Tuyết nói thế nào, mau kể em biết với
Tôi bỗng chốc trở nên phấn khích, khó dễ lâu như vậy thì ra là dì Tuyết biết chi tiết về chủ trì Phú Duyên Trai, phải nói sớm chứ!
Nam Cung Phi Yến chần chừ một lúc rồi nói:
- Nhưng dì Tuyết chỉ nói với chị rằng chủ trì Phúc Duyên Trai là một…. bug…lớn nhất trong thế gian này?
- Hả? Bug... lớn nhất?
Tôi trợn tròn mắt
- Ủa dì Tuyết còn biết nói tiếng Anh hả?
Chị liếc nhìn tôi:
- Em quên rằng dì ấy là hiệu phó của chúng ta rồi à?
À đúng đúng đúng, tôi gần như quên mất. “Thiên Hồ phu nhân” đây còn là phó hiệu trưởng của chúng ta kìa mà, đừng nói là tiếng Anh, đoán chừng thông thạo bảy, tám ngoại ngữ cũng có khả năng.
- Nhưng mà, bug lớn nhất, a, cũng chính là một thiếu sót*, chẳng lẽ hắn là một lỗ hổng lớn nhất trên thế giới này? Thế có nghĩa là gì?
(* bug: lỗi kĩ thuật, lỗ hỏng về kĩ thuật, theo vdict)
Tôi hỏi.
- Không biết, chị cũng muốn hỏi kỹ, nhưng dì Tuyết không chịu nói, hơn nữa chị cảm thấy dì ấy... hình
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền