ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cấm Kỵ Sư

Chương 489. Vô Đề

Chương 489: Vô Đề

Tôi ngơ ngác nhìn chị, cúi đầu nhìn giọt nước mắt dần dần thấm vào lòng bàn tay tôi. Chậm rãi biến mất.

Chị ấy nhả ra, trên khóe miệng vương vết máu tươi, ngẩng đầu cười với tôi:

- Được rồi, chị cắn xong rồi. Bây giờ chị cảm thấy công lực của mình tăng vọt rồi. Em phải nhớ kĩ, sau này em không được phép để người khác cắn đâu đấy.

Tôi rút tay lại. Trên mu bàn tay có dấu răng mờ nhạt và một vài vết máu, nhưng nó nhanh chóng hòa vào cơ thể. Tôi không nhịn được mà bật cười. Xem ra chỗ máu này của tôi cũng có linh tính, chảy ra ngoài rồi còn biết tự quay vào cơ đấy.

- Chị cứ yên tâm, em đương nhiên sẽ nhớ tới chị, không cần biết tương lai sẽ gặp chuyện gì, chị đều là của chị gái của em.

Tôi nhẹ giọng với chị ấy, chị cũng cười, một nụ cười rạng rỡ như nắng mai, giống như thuở ban đầu, mọi thứ đều vô ưu vô lự, không có phiền não, những ngày tháng mà chúng tôi còn ở trong trường học.

- Đi với chị. Dì Tuyết muốn gặp em.

Chị bất ngờ kéo tay tôi rồi chạy về hướng núi.

Thực ra là bay đó, hai chúng tôi đã từng bay, hai chúng tôi lướt qua sơn cốc rộng lớn và chẳng mấy chốc hạ cánh trên một đỉnh núi cao. Trên đỉnh núi cao ấy có một người phụ nữ xinh đẹp trong bộ y phục lộng lẫy đang đứng, người mà tôi từng cho là Thiên Hồ phu nhân, nhưng thực tế, đó lại là dì Tuyết trong miệng của Nam Cung Phi Yến, Yến Thanh Tuyết.

Chúng tôi đáp xuống đỉnh núi, và Nam Cung Phi Yến bước tới nhẹ nhàng hành lễ nhưng đã thay đổi tên gọi.

- Dì Tuyết, chúng con về rồi.

Dì Tuyết chậm rãi quay lại, nhìn chúng tôi, đôi mắt như lóe lên ý cười

Tôi cũng tiến lên nói:

- Xin chào Thiên Hồ phu nhân.

Bà hơi ngạc nhiên:

- Cậu đã biết ta không phải là Thiên Hồ phu nhân thật, tại sao còn gọi như vậy?

Tôi cười đáp:

- Thiên Hồ phu nhân không hoàn toàn ám chỉ một người nào cả. Thiên Hồ cốc lúc này tôn bà lên thì bà chính là Thiên Hồ phu nhân, còn có gì không được sao?

Bà khẽ mỉm cười, nhưng lắc đầu nói:

- Không, cậu sai rồi. Thiên Hồ phu nhân thật sự mãi mãi chỉ có một, đó chính là tỷ tỷ. Năm ấy chúng ta đã cùng nhau học tập, cùng nhau tu đạo. Ngàn năm trước chị ấy đã bước vào cảnh giới tồi cao của tộc Thiên Hồ. Còn ta đến bây giờ còn chưa được nhìn qua đại đạo chân chính thì làm sao dám đảm nhận danh hiệu này.

Tôi nói:

- Bất kể cái danh xưng là gì đi chăng nữa thì cũng chỉ là hư danh mà thôi. Lúc này, bên ngoài Thiên Hồ cốc, cường địch vây quanh, không biết phu nhân có kế hoạch gì để có thể bảo vệ Thiên Hồ cốc, đấy mới là việc quan trọng nhất ngay bây giờ.

Bà thở dài:

- Cậu nói đúng. Lúc này việc quan trọng nhất là phải bảo vệ Thiên Hồ cốc. Thiên Hồ cốc ta đã được lưu truyền gần vạn năm, ngày hôm nay gặp nạn cũng coi như là hiếm thấy. đáng tiếc tộc Thiên Hồ lưu lạc khắp nơi khó mà tập hợp đông đủ, chỉ dựa vào sức mạnh của chúng ta thì khó càng thêm khó. Trước mắt mà nói cũng chỉ có thể nhờ vào uy lực của Thủ sơn đại trận thôi, cố gắng hết sức chống đỡ, đồng thời đẩy mạnh phòng thủ của các bên, ngoài ra còn có sách lược tốt nào khác không? ?

Tôi cau mày và nói:

- Phu nhân, chuyện lần này liên quan đến sự sống chết của Thiên Hồ cốc, hơn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip