Chương 500: Gặp lại Tiệp Dư
Tôi tàng hình đứng bên cạnh chiếc lều, nghĩ ngợi một hồi, đang suy xét nên làm thế nào thì thấy chín mươi chín đệ tử Kim Đao Môn phía trước, ai nấy cũng đều đờ đẫn, tuy hành động bình thường nhưng chẳng khác gì một đám người máy đang liên tục biến hóa đội hình không biết mệt!
Lòng tôi chợt động, hình như có điều gì đó không đúng lắm, theo lý mà nói sử dụng chín mươi chín đệ tử của Kim Đao Môn, nơi được canh giữ bởi một đại trận phòng ngự lớn như vậy hẳn là một nơi cực kỳ quan trọng, nhưng nghĩ về chủ trì Phúc Duyên Trai và đám người Liễu Vô Ngôn, dựa vào bản lĩnh của một trong số chúng thì chỉ cần động ngón út cũng có thể giết đám đệ tử Kim Đao Môn không dấu vết, làm sao cần phải dựa vào những người đến bảo vệ?
Nếu bảo chúng chỉ canh giữ tế đàn thì cũng có khả năng, nhưng bốn cái lều đằng sau tế đàn dù sao vẫn không thể vô duyên vô cớ dựng đấy được, nhưng nếu chủ trì Phúc Duyên Trai và những người khác ở đây, thì tôi đã trốn ở đây đã lâu rồi nhưng sao lại không ai phát hiện ra tôi?
Tôi nhớ đến khu đóng trại của Hoàng Hà bang trước đó, có lẽ nào ở đây cũng là mấy cái lều trống không, đám người Phúc Duyên Trai hoàn toàn không có ở đây?
Nghĩ vậy, tôi cúi người nhặt một hòn đá dưới đất lên rồi xem khoảng cách đến lều. Dùng đủ lực trên tay rồi ném cục đá đi.
Đây được gọi là
"ném đá chỉ đường"
.
Một tiếng vang nhẹ trong bầu trời đêm, cục đá vừa va vào lều, tôi nín thở, lắng nghe và quan sát. Nhưng không ngờ, trong lều lại không có phản ứng gì.
Quả nhiên là không có ai?
Tôi hoàn toàn bối rối trước tình huống thế này, cau mày và nghiến răng, tục ngữ có nói không vào hang cọp sao bắt được cọp, lần này tôi cũng phải đi xem xem trong lều đó rốt cuộc là cái gì. Nếu đám người chủ trì Phúc Duyên Trai thực sự đang làm phép bên trong không có để tâm đến các động tĩnh bên ngoài thì tôi nhân cơ hội để dọn dẹp bọn chúng. Mặc dù tỷ lệ chiến thắng quá thấp không đáng kể nhưng trước mắt chúng tôi phải nắm bắt mọi cơ hội để có hy vọng chiến thắng.
Tôi không chần chừ nữa mà lặng lẽ đi về phía lều, nhanh chóng đến bên chỗ mà tôi vừa ném đá hồi nãy. Tôi lại gần xem xét mới phát hiện tôi đã dùng quá sức làm cái lều thủng một lỗ. Một chút ánh sáng yếu ớt tỏa ra từ bên trong.
Lòng tôi bỗng trở nên căng thẳng, có ánh sáng, có nghĩa là có người!
Tôi khom người đưa mắt vào cái lỗ nhìn vào bên trong thì thấy bên trong cũng khá mờ, một ngọn đèn dầu nhỏ phát ra đốm sáng to bằng hạt đậu, đồ đạc trong lều rất đơn sơ, chỉ có một chiếc chiếu rơm và một chiếc bàn thấp. Trên chiếu rơm có một cô gái trẻ mặc áo trắng đang ngồi uể oải nhìn vào khoảng không, không biết đang nghĩ gì.
Cô gái đó chỉ quay một nửa mặt về phía tôi nhưng lại rất quen thuộc, tôi liếc nhìn vài lần, vừa khéo cô ấy chậm rãi quay mặt lại hướng nhìn về phía tôi.
Tôi suýt chút nữa nhảy dựng lên, cô gái này chính là người mà đã rất lâu không gặp lại, Tiệp Dư!
Nhưng cô ấy đang hướng về tôi, ánh mắt lại cơ bản dường như không để ý đến tôi, như thể đó chỉ là một hành động trong vô thức. Trông nét mặt cô ấy chỉ đờ đẫn, mặt mày phờ phạc mà động tác cũng rất chậm chạp giống như….
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền