Chương 501: Quỷ Vương Hắc Liễm
Tôi quay ngoắt đầu lại thì thấy kẻ đang đứng sau lưng tôi chính là Hắc Liễm.
- Ngươi đang làm gì ở đây?
Ông ta trừng mắt nhìn tôi hỏi, theo phản xạ tôi muốn ra tay nhưng nghĩ đến những gì ông ta đã nói với Tiệp Dư vừa rồi bất giác dừng lại, nhanh trí đáp:
- Đương nhiên tôi tới đây để cứu Tiệp Dư rồi, hay là ông muốn ngăn cản tôi?
Hắc Liễm nhìn tôi chằm chằm, hừ nói:
- Dựa vào ngươi sao? Hừ, có tin bây giờ chỉ cần ta gọi một tiếng là ngươi lập tức chết không có chỗ chôn không?
Hắc Liễm vừa nói ánh mắt lóe lên, cũng nhưng là nơi duy nhất trên người ông ta phát sáng. Chỉ là ông ta nói quá nhỏ, như thể sợ bị người ta phát hiện.
Vẻ mặt tôi nghiêm túc, cũng thấp giọng nói:
- Nếu tôi sợ chết, tôi đã không đến. Tiệp Dư đã lớn lên dưới sự trông nom của ông, cô ấy hiện đang bị giam cầm, chẳng lẽ ông không muốn cứu cô ấy ư?
- Phòng ngự ở đây nghiêm mật, cao thủ không kể xiết, ngươi cho rằng mình có cơ hội thành công?
- Nếu không phải canh giữ chặt chẽ, nhiều cao thủ đến thế thì tôi cũng không cần phải đến rồi. Thực ra, Tiệp Dư đã từng nói với tôi rằng trong Phúc Duyên Trai thì người tốt với cô nhất, thân thiết với cô nhất chính là ông, chẳng lẽ ông có thể bỏ mặc không quan tâm đến để kẻ khác ức hiếp cô ấy à?
- Trai chủ thần thông quảng đại. Nhìn trên trên đời này không có ai là đối thủ của ngài. Cho dù có đến mười ngươi như thế này cũng sẽ chẳng là gì trước mặt Trai chủ.
- Hơ hơ, tôi không nói là phải đập chết hắn cho bằng được. Dù sao... nhân lúc Trai chủ không ở đây, cả lão Liễu và lão Xa cũng thế, chi bằng mau đưa Tiệp Dư đi đi. Trời đất hay dưới đất rồi sẽ tìm được nơi ẩn nấp thôi, ông thấy thế nào?
Tôi lặp lại mấy lời ông ta đã với Tiệp Dư. Lần này Hắc Liễm mới không nghiêm nghị nữa, liếc nhìn tôi từ trên xuống dưới, đột nhiên nói:
- Khá lắm nhóc, cậu đã nghe hết mọi thứ rồi. Theo ta, ta có vài thứ để nói.
Ông ta nói xong liền bay lên, bỗng chốc đã biến mất trong vùng tối đen trước mặt, ông ta thò một tay vẫy gọi tôi vài cái.
Lòng tôi cũng khó hiểu, nhưng khi nhớ lại những gì ông ta vừa nói với Tiệp Dư, không khỏi nảy sinh hoài nghi, bụng nghĩ vẫn là nên qua đó coi thử thế nào, có lẽ cũng có chút thu hoạch bất ngờ.
Tôi chạy theo hướng nơi ông ta biến mất, và nhanh chóng đến một khu đất không người. Tôi đang thắc mắc không biết Hắc Liễm đã biến đi đâu, thì ông ta bất thình lình xuất hiện sau một bụi cây và nói với tôi với khuôn mặt đen:
- Ngươi thực sự muốn theo chuyện này đến cùng?
Tôi đáp:
- Không lẽ ông nhìn tôi giống đang nói đùa à? Bây giờ là lúc nào rồi, tôi nghĩ ông rõ hơn tôi chứ?
Lúc này ông ta mới nhe răng cười, lại quan sát tôi một lượt rồi nói:
- Cứ cho là thằng nhóc ngươi không tệ, nhưng chuyện này liên lụy quá nhiều. Nếu ngươi thực sự muốn giải cứu Tiệp Dư, ta có thể chỉ cho ngươi một cách, nhưng phải hứa với tôi một chuyện.
- Có chuyện gì, ông nói đi.
- Ta giúp ngươi cứu Tiệp Dư, sau đó ngươi lập tức mang con bé rời đi. Mặc kệ thiên hạ này xảy ra chuyện gì, đều không được phép ra mặt. Ngươi làm được không?
Tôi không nghĩ ngợi gì liền lắc đầu:
- Không được, cứu Tiệp Dư
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền