Chương 516: Cửu Vĩ Thiên Hồ
Dưới ánh sáng bảy màu từ trên trời chiếu rọi xuống, Cửu Vĩ Thiên Hồ chậm rãi vươn người, chín cái đuôi lớn màu trắng từng cái một xuất hiện, quanh thân nó tỏa ra một vầng sáng thánh khiết mỹ lệ.
Mấy trăm hồ nữ trong sơn cốc, bao gồm cả Nam Cung Phi Yến, gần như đều đồng thời ngây ngốc nhìn về phía Thiên Hồ mỹ lệ trên đỉnh vách núi, ngay cả dì Tuyết khi nhìn thấy Cửu Vĩ Thiên Hồ cũng bày ra một vẻ mặt phức tạp.
Bỗng nhiên, Cửu Vĩ Thiên Hồ ngửa mặt lên trời, phát ra một tiếng thét dài, nhưng nghe lại có phần du dương, giống như là vọng lại từ viễn cổ, chất chứa một nỗi bi thương sâu sắc, như là đã dồn nén lại trong mấy chục ngàn năm qua.
Toàn bộ hồ nữ của Thiên Hồ Cốc nhìn thấy một cảnh này đều sùng kính quỳ gối, có người còn vui sướng đến độ khóc nấc lên, có người thì nhìn Cửu Vĩ Thiên Hồ, trong miệng lẩm bẩm gì đó, giống như là đang cầu khẩn.
Nam Cung Phi Yến nắm chặt tay tôi, kích động không nói ra lời. Dì Tuyết thì vẫn yên lặng đứng đó, chỉ lẳng lặng quan sát, ánh mắt bà đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh, cuối cùng, bà thoáng nhìn qua Cửu Vĩ Thiên Hồ trên vách núi một lần nữa, chậm rãi ngồi xuống.
Cửu Vĩ Thiên Hồ vẫn đang gào thét không ngừng, đột nhiên, ở trên đại trận bảo vệ ngọn núi vốn dĩ trống không bỗng có lốc xoáy xuất hiện, dần chuyển động nhanh lên. Ở nhiều góc trong Thiên Hồ Cốc, vô số lưu quang trào ra, tạo thành vô số quỹ đạo, bay lên tụ tập trên không trung.
Hàng ngàn tia sáng với đủ màu sắc bỗng như ngưng đọng trong không trung, sấm sét bên ngoài trận pháp vẫn đang ầm ầm đánh xuống, nhưng ảnh hưởng đến đại trận rõ ràng đã nhỏ hơn rất nhiều.
Nam Cung Phi Yến sửng sốt, vui sướng nói:
- A, hóa ra lại đại trận bảo vệ ngọn núi đã hoàn toàn mở ra, đến ta cũng không biết chuyện này. Xem ra dì Tuyết thật sự đã sắp xếp hết mọi chuyện. Đệ đệ, em nói xem chúng ta có phải đã trách oan dì Tuyết rồi hay không?
Tôi ngẩng đầu nhìn không trung, nhún vai nói:
- Em cũng không biết, nhưng chuyện quan trọng như vậy, tại sao dì Tuyết lại không nói cho chị? Hơn nữa, rõ ràng là phải mượn sức mạnh của Thiên Hồ Phu nhân mới có thể hoàn toàn mở ra đại trận. Nhưng bà mượn kiểu gì? Đây là nguyên thần của Thiên Hồ Phu nhân, là chân thân, hay là cái gì khác?
Nam Cung Phi Yến khẽ giật mình, lắc đầu nói:
- Cái này, chị cũng không biết, đại khái có thể là nguyên thần trong cơ thể mẹ chị đã bị dì Tuyết đánh thức đi, nhưng mà, bà làm thế khi nào chứ?
Vấn đề này chỉ có dì Tuyết mới có thể trả lời. Nhưng dì Tuyết vừa ngồi xuống đã mang đàn ra đánh, vẫn là khúc nhạc học từ mẹ Nam Cung Phi Yến bà đã đánh trước đó. Tiếng đàn du dương vang lên trong tiếng sấm ầm ầm ở ngoài, kết hợp với ánh sáng sặc sỡ xung quanh, cùng với lốc xoáy bảy màu trên không trung, tạo thành một hình ảnh cực kỳ kỳ lạ.
Tiếng thét của Cửu Vĩ Thiên Hồ cuối cùng cũng dứt, nhưng lúc này, kết giới sức mạnh trên không trung đã hình thành hoàn toàn, mặc cho sấm sét bên ngoài có đánh, đập như thế nào, thì màn ánh sáng bảy màu vẫn kiên cố, chỉ hơi lay động, đong đưa một chút. Một lúc lâu sau, sấm sét bên ngoài giống như biết khó mà lui, xung quanh dần dần yên tĩnh lại.
Đợt tấn công này cuối cùng cũng đã qua đi,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền