Chương 517: Viện binh đã tới
Hai người chúng tôi quay trở lại lối vào Tam Thanh Cảnh, trước mặt Tuyết di đã có vài người, tôi tập trung nhìn, lập tức mừng rỡ vội vàng chạy tới, kêu lên:
- Sao bây giờ các ngươi mới tới?
Những người này tuy cũng là người ngoài, nhưng lại không phải là kẻ địch, mà là bạn cũ của tôi, người quen.
Thần Nữ A La sống bên ngoài Thiên Hồ Cốc, Đông Bắc Tiên Đường Hồ Cửu Gia quay lại tiếp viện, người đã lâu không gặp, truyền nhân của Tát Mãn, Thiệu Bồi Nhất, còn có cả người bị tôi lưu lại Miêu Cương, truyền nhân của thiên sư Mặc Tiểu Bạch.
Người cuối cùng, là một ông lão mặc trang phục đen, chính là Ngự Long Giả Hoàng Cửu Khanh trên Miêu Cương Thiên Hỏa Cốc.
Tôi ngàn vạn lần không nghĩ rằng bọn họ sẽ tới ngay lúc nguy cấp như thế này, Tuyết đi cũng đứng lên, mặt trầm như nước, hỏi vị Hồ Cửu Gia kia:
- Hồ lão cửu, là ngươi dẫn bọn họ vào?
Hồ Cửu Gia vuốt vuốt chòm râu bạc, rung đùi đắc ý nói:
- Chuyện này cũng không thể trách ta được, ta chỉ tiện tay mà thôi, tất cả mọi người đều tới để hỗ trợ, ngươi cần gì phải trưng ra cái bản mặt đó?
Tuyết di khẽ hừ một tiếng, lại nhìn về phía tôi nói:
- Chuyện này hơn phân nửa là công lao của ngươi đi? Thiên Hồ Cốc vẫn luôn nhận được sự chiếu cố của ngươi, ta có phải nên cảm ơn người một tiếng không?
Lời này có hơi gai góc, A La không thèm quan tâm cười cười, nói:
- Không cần lời cảm tạ của ngươi, ta chỉ là không đành lòng thấy các tỷ muội trong cốc phải chịu khổ mà thôi. Lại nói, phải là Thiên Hồ Cốc chiếu cố ta mới đúng, Phi Yến tỷ tỷ, cảm ơn mọi người nhiều nha.
Nàng đột nhiên quay đầu nói với Nam Cung Phi Yến, tôi không khỏi buồn cười, nàng không nói với Tuyết di, mà lại đi nói cảm ơn với Nam Cung Phi Yến, đây rõ ràng là cố ý. Nam Cung Phi Yến mỉm cười lắc đầu, ý bảo không có gì, nhưng vẻ mặt cũng có chút vui mừng.
Tôi đi qua kéo Thiệu Bồi nhất và Tiểu Bạch kích động hỏi:
- Nói nhanh lên, sao các ngươi lại tới đây, Tiểu Bạch, Dương Thần đâu? Mọi chuyện ở Miêu Cương đều giải quyết xong rồi ư? Có nhìn thấy Giải Trĩ Thần Quân không? Lão Thiệu, đội ngũ Đông Bắc bên kia khi nào mới tới?
Tôi đưa một đống câu hỏi, Tiểu Bạch nhếch miệng cười nói:
- Anh, anh đừng kích động, từ từ em nói cho anh biết, chẳng qua là, chuyện này phải nên đa tạ vị Hoàng lão gia tử kia…
Thì ra, sau khi tôi rời khỏi Miêu Cương, Hoàng Cửu Khanh quay lại Thiên Thủy Trại, tìm thấy Tiểu Bạch và Dương Thần, đem lời của tôi nói lại cho bọn họ. Lúc đó, hai người lập tức muốn trở về, nhưng mà Hoàng Cửu Khanh bảo rằng, với năng lực của hắn chỉ có thể dẫn một người đi mà thôi.
Sau một hồi thương lượng với nhau, thì Dương Thần quyết định về nhà lấy đồ trước, rồi sẽ tới tìm tôi sau. Vì thế cho nên chỉ còn lại một mình Tiểu Bạch, vừa khéo có thể đi cùng với Hoàng Cửu Khanh, chạy tới Thiên Hồ Cốc.
Hoàng Cửu Khanh được xưng là Ngự Long Giả, có thể ngự không mà đi, dẫn theo thêm một người là Tiểu Bạch, cùng lắm cũng chỉ là tốc độ chậm lại một xíu mà thôi, nhưng vẫn có thể chạy tới được trước khi trời sáng. Sau khi tới Thiên Hồ Cốc, cũng không biết đi đâu, vì khắp nơi đều là người và người.
Đúng lúc này, Hoàng Cửu Khanh phát hiện ra người quen ở trong đám người kia, cũng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền