Chương 87: Gặp Lại Người Mặc Áo Đen
Bên ngoài bức tường của trường chính là một mảng ruộng lớn bao la bát ngát, có điều vào lúc này chỉ có thể gọi là đất hoang, mọc đầy cỏ dại cao hơn một thước, đương nhiên, cũng chỉ là cỏ khô.
Ở phía trước đang có một bóng người phiêu phù, ở trên mảnh đất hoang này, hầu như không có chỗ nào để ẩn thân. Nàng lảo đảo chạy về phía trước, thậm chí không thèm quay đầu nhìn lại, dường như không thèm để ý xem tôi có đuổi theo ở phía sau hay không, hoặc là, nàng đã không thể nghĩ ngợi gì thêm được.
Dưới chân tôi đau đớn, nhưng cũng chỉ có thể chịu đựng, từng bước từng bước chậm rãi đuổi theo phía sau khoảng hai dặm, đột nhiên trước mặt xuất hiện một khu rừng nhỏ, mà bóng người của nàng chỉ ở trong khu rừng một lát, lập tức đã không thấy đâu nữa.
Tôi nhất thời liền cuống lên, thật vất vả chạy ra xa như vậy, nếu như lại để cho nàng chạy, như vậy chính là kiếm củi ba năm thiêu một giờ, cái được không đủ bù cho cái mất, chân tôi tuy khập khiễng, nhưng vẫn còn hành động được!
Tôi liền bật người lên đuổi theo, nhưng khi đến nơi đó, nhìn qua đã thấy xung quanh không có một bóng người, trong lòng tôi cảm thấy khó chịu, nhất thời liền giậm chân một cái, vẫn để cho nàng trốn thoát!
Nhưng tôi không có ý định từ bỏ, nàng đột nhiên biến mất, khẳng định là có nguyên nhân, nói không chừng, bí ẩn nằm ở ngay trong khu rừng này.
Tôi lấy lại bình tĩnh, bắt đầu đi tìm kiếm loanh quanh ở trong khu rừng.
Mặc dù nói nơi này là một khi rừng nhỏ, nhưng thực ra cũng không có mấy cái cây, thưa thớt và rải rác. Trong rừng, lờ mờ thấy được có một chút đống đất, nhìn từ phía xa, tựa hồ khá giống như... một ngôi mộ?
Vào lúc này, chính là lúc mặt trăng lên giữa bầu trời, nguyệt quang trong sáng không bị cản trở và tán xạ ra, dĩ nhiên vô cùng sáng sủa. Tôi dựa vào nguyệt quang nhìn kỹ lại, không khỏi sửng sốt, phía trước thật sự... thật sự chính là một ngôi mộ...
Hỏng rồi, lẽ nào người giấy kia đã chui vào trong mộ? Điều này tựa hồ có chút không khoa học a, ặc, phi phi, điều này vốn không phải là khoa học...
Ý nghĩ của tôi chính là, người giấy cũng không phải là nữ quỷ, chỉ bị người thông qua một loại tà thuật nào đó điều khiển mà thôi. Theo lý thuyết, cùng ngôi mộ này không có chút nào liên quan mới đúng.
Tuy nhiên vào giữa đêm mà nhìn thấy một ngôi mộ như vậy, trong lòng vẫn có chút khó chịu. Tôi đề cao tinh thần, dùng tinh thần lực để tìm kiếm dọc theo phương hướng mà người giấy kia biến mất.
Đại khái đi được khoảng chưa đầy một trăm mét, tôi chợt phát hiện, ở trước một thân cây trước mặt, dường như đang ngồi một người.
Tuy nhiên, vì ở dưới bóng cây nên tôi không nhìn thấy rõ lắm, tôi đề cao cảnh giác và chuẩn bị ra tay trong bất kỳ tình huống nào, sau đó tôi xoay người lại và đi từ từ về phía bên đó.
Dần dần đến gần hơn, tôi đang trốn sau một thân cây và lặng lẽ nhìn về phía đó. Lần này, dựa vào nguyệt quang, rốt cuộc tôi đã có thể thấy rõ được tình cảnh trước mắt.
Quả nhiên đây là một người, một người đàn ông mặc áo được được bao phủ ở trong bóng tối, đang cúi đầu xuống, ngồi ở dưới gốc cây, hai tay nâng trước ngực, không biết hắn ta đang làm gì.
Trong lòng tôi hơi động, đây lẽ nào chính là người đứng ở phía sau giật dây?
Tôi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền