Chương 88: Chỉ Linh
Đây là muốn đòi mạng người ta mà...
Quan Hiểu Hà trần như nhộng xuất hiện ở trước mặt của tôi, tôi liền cảm thấy trong lòng mình giống như bị một cái búa đập mạnh một phát, giống như là bị một cây nhọn đâm vào trong.
Trời đất chứng giám, tôi khi nào thấy qua cái này? Tuy rằng lúc này đang buổi tối, thế nhưng nguyệt quang chiếu vào trong rừng cây, tuy nói có chút mông lung, nhưng những nơi cần thấy thì vẫn thấy rõ mồn một, tôi muốn nghĩ không nhìn cũng không được...
Kỳ thực tôi cũng rất muốn nhắm mắt lại, hoặc quay người đi, nhưng tôi không dám. Bây giờ tôi biết rằng nàng không phải là chân thân, mà là người giấy do người áo đen này điều khiển. Lỡ đâu tôi vừa nhắm mắt quay người đi chỗ khác, nàng đi lại đây cắn tôi một cái thì phải làm sao bây giờ?
Dù sao đi chăng nữa, vì nhiều loại nguyên nhân khác nhau, tôi buộc phải mở to đôi mắt của mình ra và nhìn chằm chằm vào nàng. Tôi nghĩ thầm, ngày hôm nay tôi xem hết cơ thể của cô thì xem cô làm gì được tôi!
Chắc như thế này chỉ có thể là tôi, mở to hai mắt nhìn chằm chằm nhưng trong lòng lại bồn chồn, nếu đổi lại là Tiểu Hồ Tử, phỏng chừng hắn đã sớm cười khẩy, nhàn nhạt quăng ra một câu: lão tử đều xem qua rất nhiều lần rồi...
Trong lòng tôi suy nghĩ lung tung một trận, thực tế thời gian cũng chỉ mới trôi qua hơn một phút đồng hồ. Người mặc áo đen kia thấy tôi dường như bị chấn động, không khỏi cười gằn. Trong mắt bỗng nhiên lấp lánh ánh sáng màu xanh lá cây, cùng lúc đó, tôi nhìn thấy trong mắt Quan Hiểu Hà cũng đột nhiên bùng nổ hồng quang, tuy rằng chỉ vừa lóe lên liền biến mất, nhưng khoảnh khắc tiếp theo, nàng sống dậy!
Không sai, chính là sống, nếu như nói lúc nãy nàng chỉ là một người hai mắt vô thần, khuôn mặt vô cảm, si ngốc giống y như người giấy chỉ có huyết nhục mà không có linh hồn, như vậy hiện tại, nàng chính là một người sống sờ sờ.
Nàng từ từ quay cổ lại và nhìn chằm chằm vào tôi, đột nhiên hướng về phía tôi bên này mà tiến tới.
Tôi theo bản năng lùi về phía sau hai bước, không biết nàng muốn làm cái gì, đồng thời tôi cũng sẵn sàng để chuẩn bị chiến đấu. Tôi thầm nghĩ đừng tưởng dáng vẻ của cô bây giờ rất đẹp, đến lúc cần ra tay tôi cũng tuyệt đối không nương tay...
Nhưng mà nàng đi về phía tôi rất chậm, với một khuôn mặt âm trầm và không chút biểu tình. Tuy rằng ánh mắt của nàng có chút khiếp người, nhưng cũng không có ý định muốn động thủ, bước từng bước một, cách tôi càng lúc càng gần...
Vào lúc này, mặt trăng treo lên giữa bầu trời, nguyệt quang chiếu xuống khu rừng cây nhỏ, một thân hình lõa thể yểu điệu thướt tha như vậy đi hướng về phía tôi, hơn nữa còn không hề ngượng ngùng, mà còn mang theo một ánh mắt quỷ dị. Mẹ nó, dưới tình huống này, tôi nên tiên hạ thủ vi cường, hay là nên quay đầu bỏ đầu chạy đây?
Trong tay tôi cầm lấy tấm phù chữ Trấn, rối rắm một lúc lâu, mấy lần muốn ra tay, nhưng nhìn thấy nàng với khuôn mặt vô hại đi về phía trước, tôi hoàn toàn không biết nàng rốt cuộc muốn làm gì, lại nói, hình ảnh trước mắt này quá đẹp, nhưng tôi lại không dám nhìn, trái tim tôi đập loạn xạ, vì vậy cuối cùng... tôi vẫn không thể nào xuống tay được.
Hết cách rồi, bây giờ tôi đâu thể nào tập trung tinh thần được, liền ngay cả tay với chân đều như nhũn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền