ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Cẩm Y Vệ

Chương 1069. Phong lưu hoang đường

Chương 1069: Phong lưu hoang đường

Đám huân quý kể cả Chu Ứng Trinh có được ích lợi cực lớn từ con đường tơ lụa, cho nên y vừa thấy Tần Lâm liền vui mừng quá đỗi, không chú ý tới vẻ lúng túng trên mặt Trịnh Quốc Thái.

Sắc mặt của vị quốc cựu gia này trở nên vô cùng khó chịu, cười khan hai tiếng chắp tay một cái:

- Thì, thì ra là Tần Đốc Chủ, hạ quan xin có lễ. Hắc hắc, có câu nói không đánh nhau thì không quen biết, vị giai lệ này là nội quyến Đốc Chủ, huynh đệ ta sao dám mơ ước… Nào, huynh đệ xin lỗi Tần Đại ca và chị dâu.

Vừa dứt lời, mặt trái xoan trắng nõn của Vĩnh Ninh nhất thời đỏ bừng, xấu hổ khép nép nhìn trộm Tần Lâm, nhưng cũng không hề phản bác, trong lòng vừa mừng vừa thẹn.

Chu Ứng Trinh còn chưa hiểu tình huống, vào lúc này sợ hết hồn, chớp chớp mắt, trong lòng thầm kêu một tiếng không tốt: Trịnh Quốc Thái ôi Trịnh Quốc Thái, ngươi đắc tội ai không được, lại đắc tội Tần trưởng quan nổi danh ‘Lấy đức báo oán’. Nếu ngoan ngoãn xin lỗi cũng không sao, đằng này ngươi lại muốn dùng lời lẽ lấp liếm cho qua, chẳng lẽ Tần Đốc Chủ để cho hạt cát lọt vào mắt?

Quả nhiên Tần Lâm khẽ nhếch môi, quan sát Trịnh Quốc Thái một lượt từ trên xuống dưới:

- Theo ý của ngươi là, nếu như không phải người bản đốc mang tới, đổi thành đại cô nương tiểu tức phụ khác, ngươi ‘Mơ ước’ một chút cũng không có quan hệ gì ư?

Trịnh Quốc Thái chưa từng quen biết Tần Lâm, không biết hắn lợi hại, gần đây lại được Trịnh quý phi che chở, tự cho là trên trời dưới mình, không hề nghe ra vẻ châm chọc trong lời Tần Lâm, vẫn cười ha hả:

- Tần Đại ca nói đùa, tiểu đệ trẻ tuổi hoang đường, cũng có phong lưu một ít...

- Đúng đúng đúng...

Quang gia hướng về phía Tần Lâm gật đầu cúi người, cười theo nói:

- Nữ tử mà tiểu nhân mời tới cho Trịnh gia thật ra toàn là cam tâm tình nguyện.

Chu Ứng Trinh âm thầm kêu khổ: Tiểu Trịnh ôi Tiểu Trịnh, chính ngươi tìm chết thì thôi, chớ có kéo cả ta dính dáng vào, tương lai Trịnh quý phi ắt sẽ trách tội đến ta. Nhưng Tần Đốc Chủ nổi giận lên, có người nào ngăn được, ta không dám chọc giận hắn…

Đáng tiếc vì tình thế bắt buộc, Chu Ứng Trinh muốn thoa dầu vào lòng bàn chân bỏ chạy cũng không còn kịp rồi.

Sắc mặt Tần Lâm nhanh chóng chuyển lạnh, trong mắt hàn quang chợt lóe, gằn từng tiếng một:

- Trịnh… Quốc… Thái… Ngươi thật là to gan, cái gì gọi là hoang đường, cái gì gọi là phong lưu? Nữ tử rất trọng danh tiết, chỉ cần có chút ô nhục, bảo nàng làm thế nào đối mặt người nhà, chẳng phải là sống không bằng chết?

- Nói… nói gì vậy?

Quang gia cất tiếng than thở, đồng thời cẩn thận quan sát sắc mặt của Trịnh Quốc Thái.

Sắc mặt Trịnh Quốc Thái thoạt xanh thoạt trắng một hồi, rốt cục không chịu được nữa, trán nổi gân xanh, gân cổ nói:

- Tần Lâm, ta kính ngươi mới xưng một tiếng Đại ca, ngươi đừng được đằng chân lân đằng đầu! Ngươi là ai mà dám quản ta?!

Tần Lâm lạnh lùng cười một tiếng, đột nhiên vung tay lên tát vào mặt Trịnh Quốc Thái một cái thật mạnh, kêu bốp một tiếng:

- Ta thay Trịnh quý phi dạy dỗ ngươi!

Trịnh Quốc Thái mềm nhũn thân hình, chưa kịp phục hồi tinh thần lại cái tát thứ hai đã giáng xuống:

- Ta thay vương pháp dạy dỗ ngươi!

- Ta lại thay cha ngươi dạy dỗ ngươi!

Đến cái tát thứ ba của Tần Lâm, Trịnh Quốc Thái đã váng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip