Chương 1070: Tiểu di
Tên đầu hói mới vừa nghỉ thở được một chút, không còn dám hung hăng càn rỡ nữa, dập đầu liên tục xin tha.
Tần Lâm mặt trầm như nước, không động chút nào, chậm rãi nói:
- Người đâu, cắt mỗi tên một cái tai, để chúng ghi nhớ cho thật kỹ!
Bọn tên đầu hói bị dọa sợ đến hồn phi phách tán, đám sai dịch Đông Xưởng không nói lời gì, ba kèm một, vung tiểu đao lên soạt soạt cắt rụng tai trái của đám tay sai Quang gia, nhất thời máu tươi chảy ròng ròng, có mấy tên ngã xuống đất ngất đi.
Chu Ứng Trinh lắc đầu cười khổ, lầu các thanh nhã này đã trở thành hành hình thất của Tần Đốc Chủ, cần gì khổ như vậy…
Trịnh Quốc Thái bị dọa sợ đến cả người phát run, không dám cậy mạnh nữa, co rút dưới đất hết sức đáng thương. Lúc này y chỉ sợ Tần Lâm sẽ cắt tai mình, hận tìm không được một cái lỗ để chui vào trốn.
Sợ điều gì sẽ gặp điều đó, Tần Lâm quay đầu trở lại, ánh mắt lạnh lùng nhìn chăm chú vào Trịnh Quốc Thái.
Ta chết! Trịnh Quốc Thái run rẩy toàn thân như muốn ngất đi.
Thế nhưng Tần Lâm lại không làm khó y nữa, chỉ gằn giọng quát to với bọn Quang gia:
- Sau này tên nào còn dám giúp đỡ Trịnh Quốc Thái làm chuyện xấu, bản đốc gặp phải sẽ cắt tai hết cả lũ, chớ trách ta không cảnh cáo, cút!
Bọn Quang gia như được đại xá, ai nấy ôm tai máu chảy đầm đìa, ôm đầu trốn chui như chuột.
Tần Lâm thấy rất rõ ràng, Trịnh Quốc Thái cũng chỉ là một tên lưu manh đầu đường xó chợ, thật ra thì trước kia cũng không hư hỏng như vậy, còn thường bị người khác ức hiếp. Mấu chốt là Trịnh Trinh làm quý phi, y đi theo gà chó thăng thiên, lập tức có loại người như Quang gia theo sát như ruồi nhặng, nịnh bợ y, thổi phồng y tới mức không biết trời cao đất rộng, mới có những hành động càn rỡ như vậy.
Có Đốc Chủ Đông Xưởng nói những lời này, có vết xe đổ của bọn Quang gia, e rằng từ nay về sau không còn ai dám giúp đỡ Trịnh Quốc Thái làm chuyện xấu nữa. Tên này đã trở thành con cọp bị nhổ răng bẻ móng, không thể làm chuyện xấu được nữa.
- Trịnh Quốc Thái, thừa dịp ngươi bây giờ tội không đáng chết, hãy mau ghìm cương bên bờ vực, mới không có lỗi với muội tử Trịnh nương nương của ngươi!
Tần Lâm phất mạnh tay áo một cái, lại nhìn Chu Ứng Trinh chắp tay một cái, cũng không quay đầu lại đi ra khỏi các.
- Đúng, đúng, ta muốn tới trước mặt nương nương cáo ngươi...
Ánh mắt Trịnh Quốc Thái đờ đẫn.
Chu Ứng Trinh âm thầm kinh ngạc, vì sao dường như Tần Đốc Chủ cố ý nhắc nhở Trịnh Quốc Thái đi tố cáo!?
Động tĩnh trong các đã kinh động rất nhiều dân chúng đến xem hội hoa. Bọn Quang gia vốn thường hay hoành hành bá đạo bị nghiêm trị, ai ai cũng cảm thấy hả giận trong lòng, đến lúc Tần Lâm đi ra lập tức tiếng hoan hô vang lên như sấm động.
- Thì ra Đốc Chủ Đông Xưởng còn trẻ như vậy...
- Xem ra không thể tin hết lời người, trong Đông Xưởng cũng có người tốt.
Vĩnh Ninh nghe thấy dân chúng tán dương Tần Lâm, trong lòng vô cùng vui vẻ, đi tới bên cạnh Tần Lâm cười hì hì nói:
- Tần tỷ phu, mới vừa rồi hai câu ‘chớ trách ta không cảnh cáo’ và ‘ghìm cương bên bờ vực’ thật là hay quá!
Tần Lâm cười khan hai tiếng, có thể không hay sao, tinh hoa của quốc gia kia mà!
-----------
Lúc Tần Lâm và Vĩnh Ninh về nhà đã là xế
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền