ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cao Thủ Kiếm Tiền

Chương 172. Lại thoát được một kiếp (1)

Chương 172: Lại thoát được một kiếp (1)

Đôi trai gái đang luyện kiếm pháp Mi lai nhãn khứ thì một nam nhân mặc véc trên 30 tuổi đi vào, ngồi bên cạnh đội trưởng Lưu thì thầm.

Trương Thắng đoán người này là của chính phủ rồi, chính là kẻ vì đạt mục đích chính trị mà khiến mình vào đây, nghĩ tới mình suýt bị mất mạng, đều do đám người này ban cho, lòng không khỏi phẫn nộ, đanh thép nói: - Cán bộ cảnh sát, đừng tốn thời gian với tôi nữa, công ty tôi kinh doanh rõ ràng hợp pháp, cùng chủ nhiệm Ngưu Mãn Thương xã giao qua lại hoàn toàn trong khuôn khổ pháp luật. Công ty của tôi là công ty đầu tiên vào khu khai phát, có cống hiến cho sự phát triển của khu...

Đội trưởng Lưu rất không cam lòng để Trương Thắng thoát như vậy, vỗ bàn: - Đừng bẻm mép, cho cậu biết, chúng tôi đã nắm được manh mối, sớm muộn cũng tới lúc khiến cậu phải cúi đầu trước pháp luật.

Trương Thắng cười nhạt: - Cán bộ, một công ty kinh doanh, đương nhiên không thể không có chút vấn đề nào, nước quá trong không có cá. Thành tích công ty tôi đạt được, cống hiến nó mang lại cho khu khai phát, tác dụng thúc đẩy của nó trong vòng hai năm ngắn ngủi tôi tin chính phủ đều thấy. Cảnh sát, dù tôi có lỗi lầm nhỏ, nhưng ba tháng trong này, tôi nghĩ đã là trừng phạt tương xứng rồi, mong anh phản ánh với cơ quan hữu quan của chính phủ tình huống của tôi, ra ngoài kia tôi có ích hơn, ví dụ có thể giúp chính phủ giải quyết vấn đề sót lại của tập đoàn Bảo Nguyên.

Thư ký Lô đẩy mắt kính lên hỏi: - Nói vậy là cậu nhận tộì rồi?

Bọn họ chiếm quyền thành công, đã không bận tâm tới con cá nhỏ này nữa, bây giờ vấn đề xã hội, kinh tế mà tập đoàn Bảo Nguyên gây ra mới làm họ đau đầu.

Tập đoàn Bảo Nguyên mà đỏ vỡ, sẽ ảnh hưởng tới cuộc sống của hàng vạn gia đình, chục vạn nhân khẩu, trong đó có cả công vụ viên chính phủ, bọn họ hôm nay cáo trạng, ngày mai tố cáo, không phải trò đùa, không xử lý ổn thỏa thì trái quả bọn họ vừa giành được là quả đắng chứ không phải quá ngọt, lúc đó thắng nhờ Bảo Nguyên, mà bại cũng nhờ Bảo Nguyên, đang xoay sở tìm cách giải quyết.

Mà công ty của Trương Thắng, quả thực như y nói, trong vòng 2 năm không chỉ tạo thành tấm gương tốt khiến xĩ nghiệp khác yên tâm vào khu khai phát, quan trọng hơn bằng vào lò mổ, kho lạnh, chợ thủy sản đã giải quyết công ăn việc làm ổn định cho hơn 300 hộ gia đình ở Kiều Tây, việc bắt giữ y giờ thành quá khinh suất.

Trương Thắng thản nhiên nói: - Tôi nói tôi phạm lỗi lầm, không phạm tội, tôi không phạm pháp.

Thư ký Lô mặt âm trầm: - Đừng có múa mép, cậu là phạm nhân nên thành thật để được xử lý nhẹ hơn.

- Đính chính chút, tôi là nghi phạm, không phải phạm nhân. Trương Thắng nhướng mày: - Theo quy định, bất kể là người hiềm nghi phạm tội hay là bị cáo, trước kia bị tòa án phán quyết, đều không được coi là có tội. Vì thế tôi không phải phạm nhân, tôi có quyền cơ bản nhất của mình, anh muốn nghe đó là quyền gì không?

Đội trưởng Lưu thấy thư ký Lô bị chọc giận nói nhỏ: - Anh Lô, đám người ở đây toàn thế, văn kiện pháp luật đọc thuộc như cháo, còn rõ hơn cả luật sư, chúng coi đó là cọng cỏ cứu mạng mà. Có điều có tội hay không lại không phải chúng nói là được, anh đừng chấp.

Thư ký Lô hừ một tiếng đi ra ngoài,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip