Chương 173: Lại thoát được một kiếp (2)
Viên quản giáo đó hất tay Trương Thắng ra, lạnh lùng nói: - Tôi không hút thuốc, cậu thành thật một chút, nếu không tôi thu áo, nhốt lại phòng.
- Dạ dạ. Trương Thắng nhũn nhặn hết mức, miệng cười nịnh bợ hèn kém, đợi hắn đi xa mới nheo mắt hỏi: - Chân ca, người này lạ quá, ai vậy?
- Hả, cậu không biết à, Diêm Vương đại danh đỉnh đỉnh đấy, hôm đánh nhau với Lão Đao, là người đánh gục cậu.
Trương Thắng ngạc nhiên: - Chính là quản giáo Vương đó à, em nghe mọi người miêu tả tưởng ba đầu sáu tay cơ, hắn có vẻ nghuyên tắc song cũng không quá khắt khe.
Chân lão đại cười hăng hắc: - Chó cắn không sủa, hắn không tùy tiện đánh người đâu, nhưng ra tay là chết người luôn đó. Ở đây không ai không sợ hắn, dù là các đại ca cũng rất dè chừng. Lúc cậu tới thì hắn lên làm đại đội trưởng rồi, không trực tiếp quản lý chúng ta nữa, nếu không cậu sớm thấy sự lợi hại của hắn. Hai người trò chuyện vài câu, hẹn ngày ra trại gặp lại, Trương Thắng tiếp tục đi lấy nước, quản giáo khác nhận ra y là người bên cạnh anh Văn, thái độ không tệ, chí ít cũng gật đầu, chỉ có họ Vương này chỉ lạnh lùng liếc qua, không nói không rằng.
Đi hết hành lang tối tăm, nơi này đa phần là mấy cái kho, trừ tới lấy nước ít ai qua lại, Trương Thắng vừa nhìn qua cửa thấy cảnh sát đang lấy nước.
Phòng lấy nước tương đối nhỏ, một cái lò lớn chiếm nửa giang sơn, phần còn lại là đồ linh tinh, hai người mà vào thì chật quá, nên Trương Thắng đợi ở ngoài, tuy nhìn lưng thôi vẫn nhận ra đó là chỉ đạo viên Phương Cương.
Hai năm trước vì Mạch Hiểu Tề tự sát, ông ta và giám đốc trại giam khi đó bị xử phạt, giám đốc điều đi, ông ta cũng tới trường cảnh sát làm giáo viên.
Đến trường cảnh sát cũng xảy ra chuyện, nghe đâu là quan hệ ám muội với nữ sinh, bạn trai cô gái đó cũng ở trong trường, cho ông ta một bài học ngay tại nhà ăn, toàn trường oanh động, Phương Cương lại mất chức đuổi về trại giam tiếp tục làm chỉ đạo viên, thế là đi một vòng về ngay chỗ cũ.
Ông ta lúc ở trường là giáo viên của Tần Nhược Nam, nên cô gọi là thấy Phương, mỗi lần thăm Trương Thắng đều nhờ ông ta giúp đỡ, lấy danh nghĩa giáo huấn phạm nhân, mượn văn phòng ông ta gặp nhau, nên hai bên đều quen thuộc.
Trương Thắng lên tiếng hỏi: - Đội trưởng lấy nước ạ, bình thường tôi cũng rảnh, nếu anh cần lấy nước cứ bảo một tiếng, tôi đi lấy là được.
Phương Cương quay đầu lại thấy y, cười: - À, là cậu, không cần đâu, suốt ngày ngồi trong văn phòng cũng ì người ra, giãn gân cốt một chút, xong rồi, tôi đi đây...
- Vâng.
Rào rào, Trương Thắng vặn vòi nước, nghiêng phích cho nước chảy vào.
Phương Cương đi ra ngoài được mấy bước, thấy bốn xung quanh im ắng không có lấy một bóng người, bước chân dừng lại... Trương Thắng vừa lấy nước nóng vừa ngâm nga hát, hoàn toàn không biết sau lưng có người đã đi rồi lại quay về.
Đứng chừng năm giây lắng nghe bốn phía, xác định không có ai đi tới, Phương Cương giơ tay lên, chỉ cần chém vào động mạch cổ của Trương Thắng, đảm bảo y sẽ tạm thời hôn mê, đủ thời gian cho ông ta tạo hiện trường, ông ta theo dõi Trương Thắng lâu ngày, biết y luôn đi lấy nước nóng vào một số thời điểm cố định, cho nên đợi ở đây từ trước.
- Xin lỗi nhé...
Phương Cương lẩm bẩm trong miệng, chân
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền