Chương 174: Hai cô gái
Trương Thắng tuy vẫn trong trại giam, nhưng viện kiểm sát và cảnh sát rõ ràng đã nới lỏng quản lý cho y rất nhiều.
- Trương Thắng, có người nhà tới thăm.
Trương Thắng đang đọc cuốn mạn đàm tổ hợp đầu tư, nghe vậy hoang mang nhìn quanh, mất một lúc mới nhảy vọt lên: - Tôi, tôi có người nhà tới thăm? Tôi được đi gặp người nhà sao?
Mới bị giam ở đây có vài tháng nhưng cảm giác còn hơn mười năm, đột nhiên nghe thấy được gặp người nhà, Trương Thắng cảm giác không đứng vững nữa.
Quản giáo Vương lạnh nhạt giục: - Nhanh lên cha mẹ và em gái cậu đang đợi.
Đầu óc Trương Thắng đang nhảy múa, cũng chẳng để ý quản giáo Vương nói tới "em gái", hớn hở nói nhanh: - Anh Văn, tôi đi gặp người nhà đây. Nói rồi chạy vụt đi.
Đi tới phòng tiếp khách, Trương Thắng bỗng nhiên sợ hãi, bước qua cánh cửa này thôi là y được gặp người thân rồi, nhưng cánh cửa như nặng ngàn cân, y không sao mở được.
Hit sâu mấy hơi trấn tĩnh lại, Trương Thắng nhớ ra điều gì, vội cởi cái áo khoác ra, chỉnh trang lại quần áo, ý đồ làm cái áo tù màu xám chỉnh tề hơn một chút, nhưng cái đầu trọc lóc, ngực áo đính số tù, không cách nào che đi được.
- Được rồi, có phải đi xem mắt đâu, có mặc thế nào thì người nhà lo lắng vẫn cứ lo lắng. Quản giáo Lưu cười đá một cái: - Mau xéo vào đi.
- Cám ơn quản giáo. Trương Thắng lần đầu cảm thấy quản giáo cũng có tình người, kích động cảm tạ, hít sâu lần nữa, mở cửa.
Cửa vừa mở bà Trương liền ngồi dậy, vội vàng đeo kính lão lên, nhìn về phía này.
- M, mẹ... Trương Thắng chẳng khác nào ngày đầu đi học lớp một về thấy mẹ đón trước cổng, nước mắt thoáng cái tràn ra, nắm lấy bàn tay khô gầy:
- Con trai, con trai tôi. Bà Trương môi run run, hai tay sờ mặt con, nhìn từ trên xuống dưới: - Con sống thế nào, có ai bắt nạt con không, con xem, gầy thế này, ôi, con tôi..
- Mẹ, con k... Trương Thắng còn chưa nói hết câu nhìn thấy hình bóng người con gái khiến y mỗi lần nhớ tới vừa thương nhớ lại vừa đau đớn, cứng người như bị điểm huyệt: - Tiểu Lộ.
Tiểu Lộ vẫn thế cách ăn mặc thậm chí còn giản dị hơn trước kia, nắng ấm mùa xuân chiếu lên khuôn mặt mịn màng thành tú. Từ trước Tết Tây tới giờ đã hơn bốn tháng không gặp, gò má vốn có chút bầu bĩnh trẻ con không còn, không để tóc mái nữa, khiến cô bớt đi nhiều vẻ ngây thơ tăng thêm không ít vẻ đẹp thành thục của nữ nhân.
“ Anh ấy gầy hơn nhiều, nhưng cũng rắn rỏi hơn” Tiểu Lộ chỉ nhìn liếc một cái, đầu cúi xuống nhìn chân mình, mấp máy môi gọi: - Anh cả, anh khỏe không?
Không phải Tiểu Thúy, là cô ấy, thời gian qua là cô ấy tới thăm mình, Tiểu Lộ tha thứ cho mình rồi, a sao không nhớ ra, cái đệm kia chính là áo của Tiểu Lộ, Tiểu Lộ tha thứ cho mình rồi, Trương Thắng kích động vô cùng, không để ý tới cách xưng hô của Tiểu Lộ, rối lên: - Anh, anh khỏe.. Mẹ, sao mẹ lại cùng Tiểu Lộ tới đây?
Bà Trương nhìn con trai vui mừng, lại nhìn Tiểu Lộ lúng túng khó xử, tuy biết Tiểu Lộ đã có bạn trai, nhưng trong lòng vẫn muốn cướp cô con dâu này về, nhớ tới con dâu bị con mình làm giận bỏ đi, trừng mắt lên: - Làm sao không tới được, mẹ phải dấu cha con đấy, lại còn lo cho vợ em con vừa sinh, sức khỏe không tốt, không có Tiểu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền