ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cao Thủ Kiếm Tiền

Chương 178. Ủy thác (1)

Chương 178: Ủy thác (1)

Tay lăm lăm cây gậy trong tay, Hắc Tử chuẩn bị tập kích bất ngờ, tới lầu năm thấy một thằng đang leo cầu thang từ sân thượng tới, hai thằng khác đang cãi nhau chí chóe.

- Sau đại ca là tao, chính tao là người bắt nó.

- Cái gì, lúc mày ấn nó vào, nó sắp thoát được, không có tao kéo thì hỏng hết chuyện rồi, còn dám đòi chơi trước à?

- Tao cho mày biết... mày là ai?

Hoàng Mao vừa nói tới đó thì nghe thấy tiếng bước chân, lập tức xoay đèn pin ra, "rầm!" một tiếng, nắm đấm to tướng đánh thẳng vào sống mũi, máu bắn tung tóe, ngã vật xuống đất.

Đầu Đinh nhìn Hắc Tử cao lớn lừng lững, tay lăm lăm cái gậy có đinh, mình thì có mỗi cái đèn pin, sợ hãi lùi lại: - Người anh em, có gì từ từ nói, đại ca, đại ca.

Tên đại ca đang leo được một nửa, nhảy vội xuống quát: - Mẹ nó, thằng chó nào dám phá hỏng chuyện của tao?

Đèn pin của Lông Vàng rơi xuống đất, chiếu lên người hai tên kia, Hắc Tử cười lạnh: - A, ra là mày hả Tiểu Điêu, khá quá nhỉ, bây giờ dám đi bắt cóc tống tiền rồi.

- Mày.. Tên lão đại chiếu đèn pin vào mặt Hắc Tử, tức thì khí thế mất hết: - Hắc ca, cô ta là nữ nhân của anh ạ? Em không biết, em nhận tiền của người ta, em nói thật.

- Đừng phun rắm, người đâu?

- Bên trên...

Hắc Tử một tay vẫn cầm gậy, tay kia bám vòng sắt leo lên nhanh như sóc.

Lông Vàng lổm cồm bò dậy, mặt đầy màu, đứng còn loạng choạng đã nói: - Lão đại, chúng ta có ba người, sợ cái b... Đánh chết mẹ nó đi.

- Đánh mẹ mày ấy. Tên đại ca đá hắn một cái, rít khe khẽ: - Có biết đó là ai không? Nó là Hắc Tử, khi tao theo Đao ca đánh nhau sống mái với Lão Ngưu ở Tây Thành, nó mới 16 tuổi thôi đã là thủ hạ số một rồi, mình đánh tàn phế năm sáu người, Đao ca còn phải kiềng nó, lúc đó không phải nó ít tuổi chỉ bị cải tạo thiếu niên thì giờ vẫn ngồi trong tù. Không nói nhiều nữa, đi.

- Lão đại, còn chưa thu tiền.

- Thu thu thu, đợi mẹ mày tới thu xác ấy.

Tên đại ca nói xong chạy ngay, Đầu Đinh xưa nay gặp nguy hiểm là chạy trước, có lợi mới lên cướp, thấy lão đại chạy rồi là theo luôn, còn ân cần dùng đèn pin soi đường, Lông Vàng lượng sức mình, dậm chân chạy nốt.

Hắc Tử lên lên sân thượng thì Sở Văn Lâu đang kéo váy Chung Tình, vì hắn chỉ có một tay, tay kia cầm dao, mà Chung Tình kẹp chặt đùi, làm hắn không sao thành công được.

- Con điếm thối, không biết điều, mày còn dám kháng cự tao rạch mặt, xem mày còn quyến rũ nam nhân được không?

Sở Văn Lâu không hay biết chuyện dưới kia, một phần vì hắn say mê sờ soạng cơ thể Chung Tình, một phần mấy thằng lưu manh nhí nháu nãy giờ.

"Vù" tiếng xé gió đánh bay con dao trong tay Sở Văn Lâu, Chung Tình giật mình quay đầu, mừng rỡ kêu: - Hắc Tử!

Sở Văn Lâu chưa kịp quay lại nhìn thì "rốp" một tiếng cổ quái, khúc gỗ phang vào mạng sườn, làm hắn ngã xuống đất, một tiếng thét đau đớn kèm theo tiếng xương gãy, cái chân lành lặn còn lại của hắn cũng gãy luôn, rồi chỉ nhìn thấy một cái giày da đen xì đá vào cằm, người lăn đi lông lốc.

- Mẹ mày, dám đụng cái tay dơ dáy của mày vào chị Chung, thằng chó, chán sống rồi.

Hắc Tử chưa buông tha, chân phải giơ lên nhắm hạ bộ Sở Văn Lâu nhưng bị

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip