Chương 179: Ủy thác (2)
Anh Văn gật gù: - Thái độ cậu như thế là đúng, không nên võ đoán về người khác, nếu không sai lầm nối sai lầm, bỏ qua nguy hiểm thực sự, lại chuốc lấy một kẻ thù không nên có. Nhưng lần này cậu không sai, người muốn giết cậu chính là ông ta.
- Vì sao? Trương Thắng ngước mắt nhìn anh Văn:
- Từ Hải Sinh vốn chỉ là một phó giám đốc của cái nhà máy in vật lộn sinh tồn, nhưng trước đó đã cùng người khác tham gia thao tác vốn rất lớn, vậy tích lũy nguyên thủy của ông ta từ đâu ra? Người này nhất định có vấn đề, có lẽ ông ta sợ một khi bị điều tra, tội này kéo theo tội kia. Anh Văn vỗ vỗ vai y: - Có biết cậu thoát chết tới ba lần rồi không?
Trương Thắng giật mình, lần đầu là Lão Đao, lần hai có kẻ muốn làm y giống như tự sát trong phòng: - Lần thứ ba?
- Lần thứ ba được người tôi nhờ cậy ngăn cản, ông ta khó tránh khỏi muốn ra tay lần nữa.
- Anh Văn, lần thứ ba là kẻ nào ra tay? Như thế nào? Trương Thắng bóp chặt tay, năm bảy lần bị người ta mưu hại, có Phật cũng nổi điên:
- Tôi không nói với cậu, không cần báo thù người này. Làm việc lớn, chỉ nên tìm ngọn nguồn, đừng phí thời gian ở chi tiết vụn vặt, huống hồ... Anh Văn cười ảm đạm: - Hiện tôi đang sống ở thế giới đen tối này, nó có quy tắc của nó, dù là tôi, cũng không thể tùy tiện phá hỏng quy tắc...
- Tôi hiểu rồi, bất kể thế nào, cám ơn anh, anh Văn. Mặc dù anh Văn không đưa ra tang chứng, vật chứng, nhưng Trương Thắng tin, anh Văn tựa hồ sắp nói điều gì lại tỏ ra do dự, chủ động nói: - Anh Văn, cái mạng này của tôi do anh cứu lại, dù anh có việc khó tới mấy, giao cho tôi, tôi sẽ làm được... Ít ra như thế tôi còn có mục đích tiếp tục sống.
- Không nghiêm trọng đến thế, tôi nhờ cậu giúp tôi lấy một thứ, đưa cho một người. Anh Văn có chút u sầu: - Tôi đã bị giam năm năm, người biết tôi đều cho rằng tôi đã mất tích, hoặc là chạy ra nước ngoài, e không ai nghĩ tới tôi ở trong đây. Năm năm... Tôi đã nghĩ mọi biện pháp, nhưng không lấy lại được tự do, có lẽ sẽ ở đây tới cuối đời...
- Anh Văn... Trương Thắng chưa bao giờ hỏi tới chuyện hắn, không biết phạm tội gì mà bị giam tới 5 năm, không xét xử, nhưng chắc chắn thế lực trước kia không hề nhỏ, chuyển từ phương nam tới phương bắc mà vẫn tiêu diệu tự tại trong trại như vậy, mấy ai làm nổi.
- Cậu đừng thấy tôi trong này như ông hoàng mà nhầm, đều nhờ một vài người bạn cũ nghe ngóng được nên hỗ trợ thôi, toàn bộ tài sản của tôi, kể cả ở nước ngoài đều bị phong tỏa rồi. Bạn tôi có thể cấp dưỡng cho tôi, nhưng không thể lo cho cả nhà tôi, tội một người mà liên lụy cả nhà, tôi có lỗi với họ... Anh Văn nói vô cùng đau thương:
Trước kia chỉ thấy anh Văn cười nói ung dung, như đắc đạo thành phật, coi mọi thứ như mây khói, không ngờ chỉ là che dấu thương tâm trong lòng, Trương Thắng kích động khảng khái vỗ ngực: - Anh Văn, anh cứ nói ra, chỉ cần Trương Thắng này còn sống, sẽ nghĩ cách làm bằng được.
- Chuyện này nói ra có vẻ không nguy hiểm gì, nhưng dù sao không đúng pháp luật... Cậu sắp ra rồi, tôi không muốn làm cậu liên lụy.
Trương Thắng ngẩn người, cười khổ: - Anh Văn, nói thực... không phải tôi thấy khó chùn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền