Chương 181: Cố nhân
Hoa Thanh trì không phải là cái suối nước nóng trong lịch sử ở câu
" Xuân hàn tứ dục hoa thanh trì, ôn tuyền thủy hoạt tẩy ngưng chi "
, nhưng cũng là một nhà tắm lớn có danh tiếng ở Quỳnh Hải.
Trương Thắng đi tới nơi này.
Đi qua phòng thay quần áo là hai ba cái hổ tắm nhỏ, mỗi loại hồ tắm có công dụng khác nhau, như hồ khoáng, hồ thuốc, còn có vài căn phòng mát xa.
Trên loạt giường gần nhà xí có bốn năm nam nhân mặc khố, để mình trần, bọn họ là thợ xoa bóp chân hoặc là đấm lưng. Nơi này có cả các cô gái tắm cùng, người tắm rửa đàng hoàng sẽ không tới nơi này, còn người tới nơi này hiển nhiên không phải chỉ để tắm rửa, cho nên tuy trên tường có dòng chữ lớn
" mát xa 5 đồng"
, nhưng chỉ có một người mát xa, còn lại đều thất nghiệp.
Chủ nhà tắm này không nuôi người rảnh rỗi, cho nên thực ra mấy người thợ này còn đảm nhận luôn vai trò dẫn khách, nhìn thấy khách không quen thuộc nơi này là tới giới thiệu dịch vụ.
Bây giờ là sáu giờ hơn, chính là lúc đông khách nhất, thợ mát xa ngồi tán phét vừa đảo mắt khắp nơi, tìm khách cần dẫn đường.
Một thợ mát xa trung niên bụng phệ đang ba hoa chích chòe, đột nhiên bị người ta vỗ vai một cái, ngẩng đầu lên thì người kia đã đi trước rồi, tới một cái giường nằm úp xuống, người thợ mát xa đó tập tễnh đi theo, té ra hai chân đều có vấn đề.
- Ông chủ lần đầu tới đây ạ? Thợ mát xa tàn tật đó vừa bóp chân cho khách vừa hỏi:
- Ừ.
- Ái chà, người anh thật rắn chắc, khách tới đây không mấy ai có vóc dáng tốt như vậy.
- Ừm.
Vị khách này xem ra không thích nói chuyện lắm, có điều thợ mát xa vẫn nhiệt tình, khi bóp tới tay, nhỏ giọng hỏi: - Ông chủ, lát nữa có cần em gái phục vụ không?
- Ồ, có cả dịch vụ này à?
Thợ mát xa nghe thấy ngay mùi khách tiềm năng: - Có chứ ông chủ, em gái ở chỗ chúng tôi vừa xinh đẹp lại trẻ trung, phục vụ nhiệt tình, anh muốn chơi kiểu gì cũng được, chỗ chúng tôi tuyệt đối an toàn, các nơi khác cứ mỗi tháng bị truy quét một lần, chỗ chúng tôi chưa bao giờ có ai tới.
Vị khách kia phì cười: - Lão Sở, làm ma cô dắt gái còn nhiệt tình hơn cả làm phó tổng giám đốc nhỉ.
- Dạ? Tay Sở Văn Lâu cứng ngay tại chỗ:
Vị khách nằm trên giường thong thả lấy cái khăn mặt ở cổ xuống, xoay người tủm tỉm cười, không ngờ chính là Trương Thắng mà hắn luôn muốn dồn vào chỗ chết.
Mặt Sở Văn Lâu đỏ như máu gà, chỉ muốn kiếm lỗ nẻ chui xuống.
Trương Thắng nhàn nhã nằm lại, lười biếng nói: - Bên phải.
Sở Văn Lâu muốn chạy, nhưng hai chân không nhúc nhích được.
- Thái độ gì vậy hả, Lão Sở, vừa rồi còn khen anh nhiệt tình mà, chúng ta tuy quen biết, nhưng anh phục vụ không tốt là tôi nói với quản lý đấy.
Toàn thân Sở Văn Lâu run như lên cơn sốt rét, hắn muốn rút cái khăn tắm quất vào cái mặt tự mãn của Trương Thắng, sau đó đá y lăn xuống giường... nhưng.... Hắn không có cái dũng khí đó, hắn mất hết rồi.
Số tiền chưa kịp trả bọn lưu manh kia dùng lo lót trên dưới, bán cả nhà đi mới thoát được phải vào trị, cho tại ngoại để điều trị bệnh.
Chân hắn bị gãy không nghiêm trọng, chỉ là thương thế chồng chất nên khá phiền, trước tiên là điều trị tây y một tháng liền rời giường, sau đó tới Trung y
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền