Chương 180: Tự do
- Trương Trắng, thu dọn đồ đạc, cậu được tự do rồi. Quản giáo Ngưu mặc cảnh phục đứng ngoài cửa quát:
Sau khi đạt thành hiệp nghị với thư ký Lô, cứ tưởng ngày tự do chỉ đếm trên đầu ngón tay, ai ngờ đợi liền một lèo ba tháng mới nghe tin này, Trương Thắng có cảm giác không chân thật.
Đồ đạc đơn giản, tay chân vì cảm xúc hỗn loạn mà chậm chạp, nhưng Trương Thắng nhanh chóng gói ghém xong, đeo cái túi lớn trên vai, cầm cái đệm lên, phủi sạch, nhìn về phía anh Văn.
- Anh Văn, cứ yên tâm.
- Ừ. Anh Văn đặt tờ báo xuống, đi tới trước mặt y, nhìn một lượt từ trên xuống: - Đừng nên buồn nản, phấn chấn tinh thần lên mà sống, cậu còn trẻ, còn vô hạn tương lai và hi vọng.
- Cám ơn anh, cám ơn sự giúp đỡ cũng như dạy bảo của anh.
Anh Văn cười: - Không cần, hi vọng những điều tôi chỉ bạo có ích cho cậu, giờ cậu sắp đi rồi, tôi dạy cậu điều cuối cùng.
Trương Thắng nghiêm trang lắng nghe.
- Thuật tứ tượng là tu vi nội tại của con người, khi thời thế thích hợp, cậu có thể vươn lên, nhưng thường có người khi đứng trên đỉnh cao, quên mất rằng mình chỉ dựa vào thời thế, cho rằng bản thân thần thông quảng đại, con người có thể thắng trời, lúc đó ngày diệt vong không còn xa nữa. Nhớ, làm bất kỳ việc gì, cũng phải thuận theo thời thế, không được nghịch thiên, nếu không ắt bại.
- Vâng, tôi nhớ rồi.
Anh Văn vỗ vai y: - Bây giờ nhớ thì dễ, phải nhớ cả lúc mình đắc thế mới khó mới cần nhớ. Tôi chính là vết xe đổ làm gương cho cậu, nhớ kỹ, luôn luôn ghi nhớ.
- Vâng!
Bước chân ra ngoài trại giam, đứng ngay trước cảnh cổng sắt lới, Trương Thắng nheo mắt nhìn bầu trời, cứ đứng thế không có bất kỳ động tác nào, vẫn là bầu trời đó, vẫn là đám may đó, gió vẫn thế, không khí vẫn vậy, nhưng cảm giác khác hẳn.
Tự do rồi.
Trương Thắng muốn hét lên thật lớn, nhưng phát ra ngoài lại là hai dòng nước mắt...
Trước khi được thả, bao giờ trong trại cũng hỏi có muốn thông báo cho ai không, Trương Thắng lắc đầu, nên bạn bè và người nhà đều không biết hôm nay y được tự do.
Trương Thắng không về nhà, mà tới căn nhà ở vườn Hoa Hồng, mở cửa ra, chuyện xưa như một giấc mộng, hai cô gái từng xuất hiện trong căn nhà này, cả hai đều để lại vết cắt sâu trong tim y.
Vuốt ve từng món đồ trong nhà, nhớ lại mỗi câu chuyện xưa kia, cuối cùng Trương Thắng đi ra ban công, lặng lẽ ngồi hút thuốc, không ai biết y nghĩ gì, cứ ngồi đó từ sáng cho đến khi ráng chiều phủ bóng, lẻ loi một mình như con thú bị thương lết về ổ liếm láp vết thương.
Mọi thứ vẫn giống như cái ngày y xuống nhà tản bộ, một bao thuốc hút được một nửa đặt bên gạt tàn, áo véc ném trên ghế sô pha, chai rượu vang uống dở.
Trương Thắng cầm cái áo lên, lấy di động ra sạc pin, rồi thất thần ngồi đó, nghĩ về nhà nói với cha ra sao.
Y hút thuốc, uống rượu, mân mê cái bật lửa trong tay, tới khi thông báo pin đã xạc đầy, cầm lên xem, vài người bạn làm ăn, không đọc, chỉ tin nhắn của em gái di động là mở ra xem:
" Sao không nhận điện thoại, ăn chơi phè phỡn ở đâu rồi?"
Trương Thắng mỉm cười gọi lại, nhưng không ai bắt máy.
" Lâu như thế, hẳn người ta quên có một người như mình rồi.”
Lúc này mới đọc các tin nhắn khác, có tin từ ngân hàng, nói đơn xin nâng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền