Chương 184: Đối diện với chữ lợi (2)
Khách sạn Long Phượng là khách sạn đầu tiên được xây dựng ở khu khai phát, bây giờ đã xây thêm hai cái nữa rồi, luận quy mô và độ sang trọng, khách sạn Long Phượng không còn đứng đầu nữa, nhưng dù sao nó có cái thanh danh đi đầu, cho nên rất nhiều người ở đây vẫn coi nó là khách sạn số một.
Phòng bao cực lớn ở tầng 3, trên bàn có hơn mười món ăn, chỉ có bốn người ngồi, có vẻ hơi trống trải.
Trương Thắng kể chuyện ở trong trại, nhưng y chỉ chọn chuyện vui mà kể, như chuyện đám ngốc phòng số 2 trốn tù thế nào, ông giáo đạo văn của Lỗ Tấn ăn đòn ra sao, đến cả Tiểu Phác suýt bị hiểu lầm làm thỏ của y, đêm ngủ ôm đít cũng kể, cứ như là mình vừa đi nghỉ mát một chuyến vậy, không ngừng mời rượu ba người kia, chẳng mấy chốc đã ngà ngà say.
Chung Tình cũng thế, cô kể rất hời hợt chuyện công ty trong lúc Trương Thắng không có nhà, hai người kia được cô dặn trước, nên ậm ừ phụ họa.
Hắc Tử cắm đầu uống rượu, thấy Trương Thắng ăn uống cười nói vui vẻ, trong lòng khó chịu, hai mắt đỏ bừng, đập bàn rầm một cái: - Anh Trương, tôi mồm miệng vụng về, không biết ăn nói, chỉ biết nói thế này, lúc đó công ty thê thảm thế nào, anh không tưởng tượng ra đâu... Hoàn toàn không giống chị Chung nói.
- Hắc Tử, giám đốc vừa mới ra, chúng ta nói chuyện vui thôi, uống đi, đừng nói nữa. Chung Tình trừng mắt nâng chén ngăn cản:
Hắc Tử khá sau rồi, vung tay lên: - Đừng, chị Chung, em rất nể chị, luôn nghe chị, nhưng hôm nay chị phải để em nói, con người em không giữ được tâm sự trong lòng, hôm nay, không nói ra... em không thoải mái.
Chung Tình vẫn còn muốn khuyên, nhưng Trương Thắng mỉm cười lắc đầu, ý bảo để hắn nói, y mời rượu nhiều, nhưng uống không nhiều, tuy hơi say nhưng vẫn còn tỉnh táo lắm, trầm tư mân mê ly rượu lắng nghe.
- Anh Trương... anh biết không, chị Chung, chị ấy ... bị, đám chó má kia ép, khi đó cả công ty... con mẹ nó, chúng nó bao vây đòi hàng, đòi ăn cướp... Hắc Tử nói năng có phần lộn xộn: - Khi ấy, nếu không có chị Chung, chưa đợi chính phủ tới tra xét, bọn chúng đã cướp sạch rồi, đến cả viên ngói cũng chẳng còn đâu. Mẹ nó, em... dùng dao dọa, mà chúng nó cũng không sợ thì anh biết rồi đấy, bọn đó chỉ biết tiền thôi, không nể nang gì cả. - Lúc đó, anh Quách bị bệnh tim tái phát, vào bệnh viện chưa khỏe đã đòi về... còn chị Chung, một con đàn bà... Hắc Tử tự tát bốp một cái: - Lỡ mồm, em lỡ mồm, quen rồi... Chị Chung, một người phụ nữ, làm sao chống lại được lũ lưu manh vô lại đó? Chị ấy mượn em con dao, chặt tay...
- Hắc Tử, say rồi, đừng nói nữa.
Hắc Tử gân cổ lên: - Em say bao giờ? Anh Quách, anh nói xem... Em nói có sai không? Anh Trương, nhát dao đó... may mà em đẩy lệch đi, nếu không, tay trái chị Chung... tới giờ tay chị ấy còn không nhấc nổi vật nặng...
Trương Thắng ngỡ ngàng quay sang nhìn Chung Tình không chớp, Chung Tình chạm vào ánh mắt của y, tim nảy một cái, né tránh, cô phát hiện, Trương Thắng căn bản không hề say.
- Cái công ty còn cầm cự được là nhờ chị ấy, cả đời này em phục... nhất chị ấy, cốc này uống vì chị ấy.
Hắc tử nói xong không đợi Trương Thắng nâng ly, đã đưa tay cụng mạnh vào ly của y, ngửa cổ uống cạn, lại lè nhè kể: -
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền