Chương 185: Người bỏ ta đi, không thể giữ
Xuống xe Chung Tình đi một mạch lên tầng hai, đầu cũng không thèm quay lại, nơi này là khu quản lý của chợ, thực tế đại đa số gian phòng không phải để làm việc mà là nhà kho, mà thực ra chợ cũng gần như không có nhân viên văn phòng, nên cả khu vực rất vắng vẻ.
Chung Tình đi tới trước cửa một gian phòng lấy chìa khóa ra mở, lúc này mới chịu quay lại liếc mắt Trương Thắng một cái, bước sang bên. Trương Thắng đi tới, đẩy cửa phỏng, cảnh tưởng bên trong làm y tức thì nín thở... đầu óc như trôi đi trong không thời gian, quay lại nửa năm trước, về tới văn phòng y phấn đấu suốt hai năm.
Từ từ đi vào, đưa tay sờ ghế sô pha, bàn làm việc... băn kiện, bút chì, cứ như y vừa mới dùng qua, trên bàn có bồn hoa nở rộ, bên cạnh gạt tàn còn có nửa bao thuốc là và cái bật lửa zippo.
Trên giá sách bên tường, bày sách vở và một số đồ trang trí lặt vặt, bộ Đồ Long đao và Ỷ Thiên kiếm làm bằng bạc mà y thích nhất... Chung Tình đem toàn bộ mọi thứ trong văn phòng của y chuyển qua đây, tới ngay cả cánh cửa đi tới phòng ngủ cũng giống như cũ, làm y như quay về quá khứ.
- Chị Chung... Trương Thắng lẩm bẩm, đi tới mở cửa phòng ngủ ra, cũng nguyên vẹn như thế, thậm chí trên bàn là bức ảnh Tiểu Lộ đứng dưới cây anh đào cười rạng rỡ hạnh phúc, Chung Tình vì y lặng lẽ làm tất cả, hi sinh tất cả vì y, bảo y phải báo đáp làm sao cho được ân tình này: - Chị... Tốn công lắm phải không?
- Thế thì có ích gì? Chung Tình vẫn hậm hực như cô vợ bị anh chồng lén lấy tiền mình tích góp đem đi biếu cha mẹ: - Tôi đợi ngày này bao lâu... vì sao lại vứt bỏ tất cả? Công ty này là tâm huyết của giám đốc, bọn họ ngồi không hưởng lợi sao?
Trương Thắng đi tới: - Đừng nói thế, bọn họ cũng làm rất nhiều, nhất là chị, tay chị sao rồi?
Chung Tình quay mặt sang một bên: - Không sao hết, Hắc Tử thích nói quá lên mà thôi, tôi chỉ dọa đám người đó, cho chúng biết nếu định thừa lúc cháy nhà hôi của thì chẳng ai được gì hết, đừng cho rằng nữ nhân dễ bắt nạt...
Trương Thắng không nghe, nắm lấy tay trái cô, động tác hết sức tự nhiên như trước giờ vẫn làm vậy, Chung Tình giật mình rụt tay, nhưng sức cô làm sao bằng Trương Thắng, tay trái cô vốn yếu, làm bộ thản nhiên để y nắm tay, nhưng má thì nóng ran.
Kéo ống tay áo Chung Tình lên, thấy một bết sẹo sâu màu đỏ sậm như con rết độc vắt ngang cánh tay rất đáng sợ, có thể nhìn ra thương thế ban đầu nặng như thế nào.
- Chị không nên làm như thế, nếu như sau khi tôi ra, chị thành Độc tí thần ni, dù có giữ được công ty thì tôi cũng áy náy cả đời.
Chung Tình không đọc chuyện kiếm hiệp như Tiểu Lộ, không biết Độc tí thần ni Cửu Nạn trong Lộc Đỉnh Ký: - Độc tí thì độc tí, ai làm thần ni, chẳng lẽ cậu làm hòa thượng thì tôi phải làm ni cô chắc? Cảm giác nói thế hơi ám muội, vội nghiêm mặt lại: - Đừng có đánh trống lảng, giám đốc có biết tôi tốn bao nhiêu tâm tư mới bố trí được như cũ không, là để mong giám đốc quay ra có thể nhanh chóng thích ứng, trở lại như trước. Vậy mà anh mất hết ý chí, cam nguyện làm phú ông nhàn hạ, dựa vào số cổ phần còn lại sống hết đời.
- Đương nhiên không phải
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền