ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cao Thủ Kiếm Tiền

Chương 189. Sự cố không ngờ

Chương 189: Sự cố không ngờ

- À, Tiểu Đồng à, đứa bé bé này bao lâu rồi không tới thăm ông ngoại, uổng cho lúc nhỏ ông thương mày, ài, con với cháu, thật bất hiếu. Chu Thư Khải lải nhải nói vào máy điện thoại, làm Trương Thắng hôm sau tới nhà bị bỏ quên một bên, đành kiên nhân ngồi đợi ông ta nói chuyện xong..

- Ừ, biết rồi, đơn vị làm ăn ra sao? Nếu bị bắt nạt nhớ về mách mẹ nhé. Cháu đi làm mấy năm rồi, lên lãnh đạo chưa? Gì, chưa à? Ông già nổi giận, tính khí như trẻ con: - Cháu vất vả mấy năm, năng lực có năng lực, tư cách có tư cách, đơn vị không biết nhìn người sao... À, làm quan à? Vậy tốt quá..

Ông già chuyển giận thành mừng, lại nói lung tung loạn xị nửa ngày nữa mới thỏa mãn cúp máy.

- Cụ gọi điện cho người nhà ạ? Trương Thắng hỏi:

- Ừ, gọi cho đứa con gái.

- Con gái?

- Ừ, đúng.

Trương Thắng lau mồ hôi trán, hỏi: - Cô ấy làm việc ở đâu ạ?

- Làm việc cái gì? Nó mấy tuổi mà đi làm, đứa cháu ngoại này của tôi còn đang đi học, học giỏi lắm.

@(%^%@%

Trương Thắng giơ tay đầu hàng, hoàn toàn bỏ ý định hỏi thăm người nhà ông cụ.

Ông già này quả nhiên là tuổi cao đáng trí, dễ quên tới mức quá thể đáng, chắc người nhà vừa rồi gọi điện cũng chỉ nói thuận theo cho có, số tài sản này, tuyệt đối không thể giao cho ông ấy.

Ông già cầm cái tẩu thuốc lên, bập bập mấy cái, ngẩng đầu hỏi: - Phải rồi, cậu là ai, tới đây làm gì?

Trương Thắng nuốt nước bọt, dở khóc dở cười luôn, nói to và rõ ràng: - Cụ ơi, cháu là bạn của con cụ, đi làm ăn qua đây. Cái bọc này rất quý giá, phải gửi vào ngân hàng, nhưng cháu không phải người bản địa, làm thủ tục két giữ đồ rất tốn công, phiền cụ lấy CMT ra, cất vào với danh nghĩa của cụ, mật khẩu cháu giữ, khi nào cần lấy, cháu với cụ cùng đi. Cháu đã gọi điện báo cho cụ trước, cụ đồng ý rồi.

- Thế à? Ông già xoa đầu: - Có ấn tượng, ừ,ừ nhớ ra rồi... Vậy đi đâu cất, có xa không?

- Không xa ạ, cụ chỉ cần mang CMT theo, ở đầu đường Sa Mạo hà có cái ngân hàng, chúng ta đi bộ là được, lát cháu lại đưa cụ về. Nói tới đó, Trương Thắng thấp thỏm hỏi: - Cmt của cụ, ở đâu ạ?

Ông già ngơ ngơ một lúc: - Đâu nhỉ, bình thường không dùng tới nó.

Thôi xong! Trương Thắng ôm mặt, mất cả đêm mới nghĩ ra cách này, nếu thiếu CMT thì hỏng hết, trông cậy vào ông cụ thì khỏi nghĩ, cả cái nhà này lục đâu ra một tờ giấy, đang tìm ông cụ quên mất hô trộm thì mình khốn.

Ông cụ lộn túi trong túi ngoài, đặt một đống đồ lên bàn, lẩm bẩm: - Để tôi vào phòng tìm.

- Không cần. Trương Thắng sáng mắt, cầm tờ giấy trên bàn trong đống hổ lốn lên, như trút được gánh nặng: - Cmt đây rồi, cụ ơi, chúng ta đi nhé?

- Ừ, ừ, hôm nay thời tiết tốt, chúng ta ra ngoài tắm nắng.

Trương Thắng muốn khóc lắm rồi, dọc đường đi ông cụ thi thoảng lại quên không biết đang làm gì, khiến y phải vừa dỗ vừa lừa, nói tới khô cổ bỏng họng.

Lúc bị thẩm vấn liên tục tưởng khổ ải lắm rồi, sau đó bị biệt giam lại nghĩ khổ cực trên đời thế này là cùng, đến hôm nay lại lần nữa sáng mắt... Cha nói đúng, cuộc đời còn dài lắm.

Cái ngõ quanh co như ruột dê, người đi lại không nhiều, Trương Thắng một tay kẹp ba lô vải, một tay dìu ông

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip