Chương 188: Đãng trí thần công
Dưới cây sỉ cổ thụ, có mấy ông già ngồi uống trà tán gẫu, bọn họ dùng tiếng địa phương nói chuyện với nhau, Trương Thắng nghe không hiểu, mang tâm lý cầu may hỏi: - Cháu chào các cụ, cho cháu hỏi người tên Chu Thư Khải sống ở đây ạ?
Ông già đang cầm ấm trà nhỏ ngẩng đầu lên nhìn, nói gì đó, ngữ điệu rất nhanh, y không hiểu, hỏi lại lần nữa, vẫn không hiểu đối phương nói cái gì. Đang nản thì chợt thấy có đứa bé cầm đèn lồng hình cá đi qua, chạy tới xòe tờ giấy ghi địa chỉ ra: - Anh bạn nhỏ, có biết ai tên là Chu Thư Khải không, địa chỉ đây này.
- Em không biết Chu Thư Khải là ai, còn địa chỉ anh nói chỉ có lão điên ở. Đứa bé đưa tay chỉ, xách đèn lồng lên: - Gần thôi, đi theo em.
Trương Thắng đi theo, tò mò hỏi: - Sao em lại bảo đó là lão điên?
Đứa bé thè lưỡi: - Vì ông ta điên mà, nói năng linh tinh, còn hay lẩm bẩm.
Người điên, vậy thì không thể nào là người anh Văn ủy thác, Trương Thắng hỏi tiếp: - Ông ấy không có sống cùng ai nữa không?
- Không có, ở một mình thôi, trời nắng ra ngoài tắm nắng, trời tối lại về ngủ, lúc nào cũng thế.
Trương Thắng đi tới cửa, đối chiếu địa chỉ thấy đúng rồi, thuận tay móc tiền lẻ đi taxi còn thừa cho đứa bé, đứa bé hớn hở cám ơn nhảy chân sáo chạy đi.
Gõ cửa rất lâu mới thấy bên trong sáng đèn, có ông già gầy gò tóc trắng rối bù xù đi ra, cái áo mặc trên người cài lệch cúc, bắt mắt nhất là ở chỗ túi áo có miếng vải trắng, ghi tên tuổi và địa chỉ nhà ở, cho thấy thằng bé nói đúng, ông già này ít nhất trí nhớ có vấn đề.
Trương Thắng nhìn tên trên ngực đúng là Chu Thư Khải, ngập ngừng hỏi: - À... Ừm... Cụ Chu Thư Khải phải không ạ?
Ông già hoang mang nhìn y rồi gật đầu: - Đúng là tôi đây, cậu là ai đấy?
- Cháu đi công tác qua đây, được một người bạn nhờ tới thăm cụ.
- Ồ, thế thì vào trong nói chuyện. Ông già nói xong đi vào trước:
Trương Thắng đi vào trong, nhà kiểu cũ cho nên trần hơi thấp, ánh sáng không tốt, có mỗi cái đèn sợi đốt treo giữa nhà, toàn bộ vật dụng đều rất cổ, nhất là cái bàn, chắc là loại bàn bát tiên từng thấy trong phim, hai người ngồi xuống đối diện nhau: - Cụ ơi, cụ ở một mình ạ?
- Đúng đấy! Ông già lấy ra tẩu thuốc không rõ bằng gỗ hay sừng, to đen bóng châm lửa hút vài hơi, rồi đột nhiên hỏi: - À, cậu tới đây làm gì, kiểm tra điện hay là nước?
- Dạ, cháu.. Trương Thắng ngẩn ngơ: - Cháu được một người nhờ tới thăm cụ, cháu đã nói rồi mà.
- À, phải phải, già rồi, thông cảm, ai nhờ cậu thế?
- Cháu họ Trương, được một người tên Chu Văn nhờ tới đây. Chu Văn là cái tên viết trên giấy, Trương Thắng cũng không biết có phải tên anh Văn không, định bụng khi nào có thời gian tra vài vụ án kinh tế lớn xem thế nào:
Ông già vỗ trán: - Chu Văn, Chu Văn à... nghe quen quá, ai nhỉ?
Xem ra ông cụ bị đãng trí nặng mất rồi, thế này thì nói chuyện tiếp ra sao đây? Trương Thắng đang nhức đầu thì có tiếng gõ cửa, không cần bên trong đáp, một người trung niên và hai thanh nhiên tay sách nách mang cứ thế đẩy cửa vào.
Ông già đứng lên lớn tiếng quát hỏi: - Các người là ai? Sao tự tiện vào đây?
Câu này làm Trương Thắng tức thì đề cao cảnh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền