Chương 232: Nữ cảnh sát hộ giá
Trương Thắng hiện ở một mình trong tiểu khu Hoa Hồng.
Y không biết tiếp theo Từ Hải Sinh còn thủ đoạn gì nữa không, ít nhất ông ta lên tiếng muốn đối phó với Chung Tình, nên không yên tâm, kiến nghị cô và người nhà đều rời đi.
Chung Tình hành động rất nhanh, là phụ nữ cô càng mẫn cảm, ánh mắt Từ Hải Sinh nhìn cô hôm đó khiến cô cực kỳ bất an, ngay đêm hôm đó dẫn cả nhà Trương Thắng rời khỏi Quỳnh Hải, thủ tục về sau do Quách Y Tinh hoàn thành nốt.
Trước nhà Trương Thắng đỗ một chiếc xe, một nam nhân ngồi ở ghế lái mắt nhìn không chớp, cửa sổ bên cạnh để mở, có hai chân thò ra ngoài, người này đang ngủ.
Trương Thắng tiễn Nghiêm Phong đi rồi, lúc quay về liền chú ý tới cái xe này.
Cách đó vài mét, trong một cái xe khác, Ngả Qua gọi điện cho Từ Hải Sinh: - Chủ tịch, tôi nghĩ không cần chúng ta ra tay với y nữa.
- Sao thế?
- Có kẻ đang giám thị y rồi, tôi nhận ra một tên trong đó, là người của La Đại Pháo.
- À, tên buôn thủy sản bị mất 5 triệu vì y hả?
- Đúng vậy, kẻ này cũng là người trong giới của tôi, một thời ác danh vang khắp toàn bộ chợ tỉnh thành, xem ra La Đại Pháo muốn đem y đi nuôi cá.
Từ Hải Sinh chỉ nói đơn giản: - Trời tạo nghiệt có thể tránh, tự tạo nghiệt không thể thoát. Vậy rút đi, tránh cho khi xác y nổi lên giữa hồ, chúng ta lại bị nghi ngờ.
Chiếc xe đỗ dưới lầu đúng là của người La Đại Pháo, nhưng không phải là đợi thời cơ đem y đi nuôi cá, mà đợi thêm lát nữa, sẽ có thêm người tới, cầm dao rựa xông vào nhà, sau đó Trương Thắng phá cửa sổ chạy tháo thân, vừa vặn có vài người nhìn thấy kể cho Từ Hải Sinh.
Bóng đêm buông xuống, Trương Thắng đang thu dọn quần áo.
Chính lúc này một chiếc xe cảnh sát phóng như bay vào tiểu khu, phanh xe cháy đường, dừng lại ngay trước cửa nhà Trương Thắng. Tần Nhược Nam nhảy ra, toàn thân đồng phục, hông đeo súng, chạy vào nhà.
Người đang giám sát Trương Thắng giật mình, quay sang hỏi vị đại ca đang ngủ, vị đại ca đó cũng không biết làm sao, vội gọi điện cho La Đại Pháo.
Tiếng gõ cửa sầm sầm vang lên, Trương Thắng nghĩ đám huynh đệ La Đại Pháo đến "hành hung" mình rồi, xách cặp xuống nhà, vừa mở cửa ra liền ngờ người.
Tần Nhược Nam mặt trắng bệch, nắm đấm vẫn còn giơ lên.
- Nhược Nam.
Cạch, cửa đóng ngay lại, dù hết sức kích động Tần Nhược Nam không quên bản năng cảnh sát, quan sát một lượt, sau đó mới nhào vào lòng Trương Thắng, ôm chặt lấy y: - Anh không sao, anh không sao, em sợ quá.
Trương Thắng thả chiếc cặp xuống, nhè nhẹ vỗ vai cô: - Ổn rồi, ổn rồi.
- Ổn gì mà ổn. Tần Nhược Nam đột nhiên đấm y vài cái, tức giận nói: - Sao anh lại dọa em như thế, gọi điện tới công ty, rồi tới nhà anh, không ai nhận. Tv thì nói anh cùng đường, em, em sợ thế nào anh có biết không... Nói tới đó giọng chuyển sang nghẹn ngào.
Trương Thắng nhịn đau đi tới, nắm lấy tay cô hôn nhẹ: - Ngốc ơi, gọi vào di động cho anh.
- Em đi chấp hành nhiệm vụ, mọi thiết bị liên lạc đều phải giao nộp, khi về trà nhiệm vụ mới nhận lại, không nhớ số của anh. Tần Nhược Nam nhìn thấy trang phục cùng cái cặp dưới đất, lắp bắp hỏi: - Anh, anh muốn đi? Thua rồi thì thôi, không làm nghề này nữa, ai trong nghề này dám đảo
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền