ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cao Thủ Kiếm Tiền

Chương 233. Chụp ảnh cưới

Chương 233: Chụp ảnh cưới

Trương Thắng thở dài, không phủ nhận: - Nhược Nam, một vài chuyện anh không thể kể với em, nếu không cô ngốc cảnh sát nhà em sẽ bị giằng xé giữa chức trách và tình cảm. Còn nữa, hãy hứa với anh, không được tự ý điều tra ông ta, con người này rất nguy hiểm, nói lời này có lẽ em không thích, nhưng anh không cho rằng pháp luật có thể làm gì được ông ta đâu. Trong hệ thống công an Quỳnh Hải nhất định có người của ông ta, như lần trước trong trại giam anh khai ông ta, nhưng có ai điều tra ông ta không? Không hề, vì thế em đừng bứt dây động rừng, không ý nghĩa gì cả, lại còn tự gây nguy hiểm cho bản thân, muốn hạ gục ông ta bằng luật pháp là gần như không thể.

Tần Nhược Nam sao chẳng biết pháp luật có hạn chế, trước kia cũng từng tâm sự với Trương Thắng, nhưng nghe y nói thế liên cuống lên: - Không được Thắng, em không cho anh...

- Đương nhiên, đương nhiên anh không làm chuyện giết người phóng hỏa táng tận lương tâm, anh còn phải trở về cưới em chứ.

Tần Nhược Nam vẫn nhìn y chằm chằm, như muốn xuyên thấu tim y: - Em đã làm không ít vụ án, nhưng nghĩ không thông lý do của anh, vì sao anh phải giả kết hôn với cô gái kia, cha cô ta mới chịu giúp anh? Ông ta là ai, muốn anh làm gì, ông ta sao chịu giúp con rể hờ của mình?

Trương Thắng thành khẩn nói: - Tin anh, đây chỉ là kế quyền nghi, giống như kết hôn để làm hộ khẩu thành phố thôi, anh đảm bảo, đời này vợ anh sẽ là Tần Nhược Nam, nếu không anh bị sấm sét đánh chết.

- Cô gái kia thế nào? Có xinh đẹp không?

- Không bằng một nửa Nhược Nam của anh.

- Nhưng cha cô ấy rất nhiều tiền.

- Anh cũng rất nhiều tiền, anh có hơn 200 triệu, dù không làm gì thì vẫn đủ ăn chơi cả đời, anh còn cần tiền làm gì nữa? Anh chỉ cần một cô gái, khi anh bị người ta xích như chó trong phòng thẩm vấn thương anh, khi anh là tên tội phạm người ta tránh né như bệnh dịch vẫn mang đồ ăn tới cho anh, nghe nói anh thất thế không còn một đồng, bị người ta truy sát cầm súng tới bảo vệ anh. Trương Thắng hai tay ôm mặt Tần Nhược Nam, ôn nhu mà chân thành nói: - Anh chỉ cần em thôi.

Dù là kết hôn giả, Tần Nhược Nam trong lòng vẫn rất không thoải mái, nhưng cô không còn cách nào khác, là cảnh sát, cô càng biết nhiều chuyện nằm ngoài tầm với của pháp luật, chớp chớp mắt, buồn bã nói: - Đành như thế, em... em lựa chọn tin anh.

- Nhược Nam, anh biết chuyện hôm nay rất hoang đường, có lẽ đến một ngày khi chúng ta đã già, tóc bạc lưng còng, ngồi ở ghế tựa nắm tay nhau tắm nắng, anh sẽ kể hết cho em nghe... Nhưng vài chuyện bây giờ, nghề của em rất mẫn cảm, anh không thể nói, nhưng hãy tin anh, sẽ có ngày anh kể hết cho em.

- Em tin anh. Tần Nhược Nam nép vào lòng y, khẽ thỏ thẻ: - Thắng, thực ra em cũng có một bí mật chưa bao giờ nói với anh, lúc đầu là không nói được, về sau lại không muốn nói...

Chuyện gì khiến Nhược Nam không nói được ra như thế, Trương Thắng bất giác có chút hồi hộp, nắm vai cô: - Nhược Nam, là chuyện gì?

- Thực ra chúng ta đã quen nhau từ rất rất lâu rồi, anh còn cứu em nữa...

Trương Thắng ngây người nghe câu chuyện ly kỳ Tần Nhược Nam kể: - Ra là thế, cô cảnh sát nằm vùng sắp gắp nạn và công nhân

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip