Chương 62: Không phải oan gia chẳng chạm mặt (4)
Tần Nhược Lan cười khinh khích, vẩy khô tay, lấy khăn ra lau:
- Giấy chứng nhận hôn nhân và giấy phép sản xuất cũng như nhau, cái khác duy nhất là không treo trên tường thôi. Kinh doanh phi pháp cũng không ít, anh là người làm ăn, tiếp xúc với mấy thứ này nhiều nhất, đừng làm ra vẻ đơn thuần trước mặt tôi. Bản cô nương không hứng thú với xử nam, muốn tán gái thì dùng thủ đoạn cao thâm hơn đi.
Trương Thắng bực bội nói:
- Tôi không định tán tỉnh cô, chỉ là tán gẫu thôi.
- Cũng phải, có cô bạn gái ôn nhu xinh đẹp như vậy mà còn lăng nhăng thì trời đất không tha. Giờ tôi biết rồi, anh không phải loại hành động, chỉ dám tưởng tượng trong đầu, đừng chối...
Tần Nhược Lan ném khăn giấy chuẩn xác vào sọt rác, mỉm cười đưa tay ra:
- Tôi hết ca rồi, tối nay cùng mấy người bạn đi happy một chút, hẹn gặp lại.
Trương Thắng bị nụ cười thân thiện ấy cảm nhiễm, nắm lấy tay cô:
- Đây có thể gọi là cười một tiếng xóa tan hận thù không?
Tần Nhược Lan chun mũi:
- Tôi và anh có thù à? Khi tôi đi làm thì anh đã rời khỏi đây, người ta còn cả đống bệnh nhân, ai còn nhớ tới anh nữa.
- Bất kể nói thế nào cám ơn cô chăm sóc.
- Anh nên cám ơn cái trang phục y tá này, nếu ở ngoài kia có người động chân động tay với tôi thì giờ đã nằm trong quan tài, tôi không đánh bệnh nhân, rất có đạo đức nghề nghiệp đúng không?
Trương Thắng cười khổ:
- Ừ, có... Không được đánh bệnh nhân hẳn là khó khăn lắm.
Tần Nhược Lan xoay người, bước chân nhẹ nhàng, tiêu sái vung tay:
- Bản cô nương hôm nay tâm tình tốt, không chấp, gặp lại...
- Gặp lại!
Trương Thắng vẫy tay:
Không ngờ Tần Nhược Lan chưa nói hết câu cuối:
-... Lưu manh.
Tay Trương Thắng dừng trên không, dở khóc dở cười.
….
Đến giờ ăn tối, Tiểu Lộ quả thực mang cháo tới, nhưng không phải cháo chay, mà là cháo bát bảo hạt sen, còn vài món ăn nhỏ thanh đạm. Trương Thắng uống thuốc lại truyền dịch, triệu chứng cảm lui rất nhanh, miệng thấy thèm ăn, làm liền hai bát lớn, nên khi Quách Y Tinh đưa bát ra xin bát thứ ba thì nồi đã trơ đáy, đành phải gặm thêm bánh mỳ.
Thấy Trương Thắng ăn ngon lành, Tiểu Lộ nhìn đã thấy hạnh phúc, muốn mai lại đem cháo tới. Trương Thắng cũng muốn nằm ở đây hưởng thụ sự chăm sóc của Tiểu Lộ lắm, nhưng công việc không cho y lười biếng, nên mai sẽ xuất viện, hai người thủ thỉ tâm tình một hồi, Trương Thắng giục Tiểu Lộ về sớm, trời tối rồi, sợ cô về muộn không an toàn.
8 giờ tối Từ Hải Sinh và Sở Văn Lâu nối nhau tới thăm, bọn họ bận rộn cả ngày giờ mới có thời gian ghé qua nên không mua gì đặc biệt, thuận tiện mua ngoài đường mấy thứ thuốc bổ lưu hành.
Bệnh nhân giường số 3 cũng không ngừng có thân thích bạn bè tới thăm, phòng hẹp, Trương Thắng cùng Từ Hải Sinh, Sở Văn Lâu ra ngoài tán gẫu.
Đối diện bệnh viện có quán bar khá cấp bậc, bố trí hành lang quanh co, từng gian phòng bao ngăn cách bằng tường kính mờ, ở khoảng cao chừng mét rưỡi dùng lan can gỗ bảo vệ, như thế vừa tạo cảm giác không gian thông suốt rộng rãi, bên ngoài khó nhìn rõ người trong phòng bao, nhưng người bên trong qua khe hành lang nhìn ra đại sảnh.
Giữa đại sảnh đặt cái TV màu 27 inch cực lớn, đang phát bài hát Hong Kong, loại nhạc nhảy du dương, không ồn ào.
Trương Thắng bị thương
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền